Gã Keo Kiệt

Một gã keo kiệt chôn vàng ở một nơi bí mật trong vườn nhà. Hằng ngày, gã đều ra chỗ ấy, đào vàng lên rồi đếm từng thỏi để kiểm tra xem có còn đủ hay không. Vì ngày nào gã cũng làm như vậy, một tên Trộm để ý, theo dõi và đoán ra gã đã chôn thứ gì. Thế là một đêm, tên Trộm đến đào lấy hết vàng rồi trốn mất.
Khi gã keo kiệt phát hiện vàng đã biến mất, gã đau khổ và tuyệt vọng vô cùng. Gã rên rỉ, khóc lóc, bứt đầu bứt tai.
Một người đi ngang qua nghe tiếng gã khóc bèn hỏi có chuyện gì xảy ra.
“Vàng của tôi! Ôi vàng của tôi đâu rồi!” gã càng khóc lớn như phát điên. “Đứa nào đã ăn cướp của tao!”
“Vàng của ông ư? Ở trong cái lỗ ấy à? Sao ông lại để vàng ở đó? Sao không cất trong nhà để khi cần còn lấy ra bán mua đồ cho tiện?”
“Mua đồ ư!” gã keo kiệt thét lên giận dữ. “Tại sao lại mua đồ? Tôi đâu có bao giờ đụng tới vàng. Tôi chưa từng dám nghĩ đến chuyện bán đi dù chỉ một chút vàng.”
Người khách lạ nhặt một hòn đá ném xuống cái lỗ.
“Nếu thế thì,” anh ta nói, “ông cứ lấp lỗ lại đi. Hòn đá ấy cũng đáng giá chẳng khác gì đống vàng ông đã mất.”
Lời bàn:
Một vật không được sử dụng thì cũng chẳng có giá trị gì.