Món quà cho người ăn xin

Ngày xưa, có hai người ăn xin nhận được hai món quà: một chiếc cần câu và một rổ cá lớn. Một người chọn rổ cá lớn, người còn lại lấy chiếc cần câu, rồi cả hai chia tay nhau đi mỗi người một ngả.
Người lấy rổ cá nhặt gỗ khô nhóm lửa để nấu cá. Anh ăn ngấu nghiến, chỉ trong chốc lát, ngay cả nước luộc cá cũng bị anh húp sạch. Không lâu sau, anh chết đói bên cạnh chiếc rổ cá trống không.
Người ăn xin còn lại thì tiếp tục chịu đói, mang theo chiếc cần câu khó nhọc đi về phía biển. Nhưng khi biển xanh đã hiện ra không còn xa, chút sức lực cuối cùng của anh cũng cạn kiệt. Anh chỉ có thể rời khỏi thế gian trong vô vàn tiếc nuối.
Lại có hai người ăn xin khác cũng nhận được một chiếc cần câu và một rổ cá lớn.
Nhưng lần này, họ không đi theo hai con đường riêng. Họ đồng ý cùng nhau tìm đường ra biển. Mỗi lần, họ chỉ nấu một con cá để ăn, và sau một chuyến đi dài, cuối cùng họ cũng đến được biển.
Từ đó, họ bắt đầu cùng nhau đánh cá qua ngày. Vài năm sau, họ xây được một ngôi nhà, lập gia đình, có con cái và có cả thuyền đánh cá riêng, sống một cuộc đời hạnh phúc, bình yên.
Lời bàn:
Người chỉ chăm chăm vào lợi ích trước mắt thì chỉ nhận được niềm vui ngắn ngủi. Người có mục tiêu lâu dài nhưng không đủ khả năng lo cho cuộc sống hiện tại cũng dễ thất bại. Chỉ khi biết kết hợp lý tưởng với thực tế trước mắt, con người mới có cơ hội thành công.