Hai chú gấu tham ăn

Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng rậm chưa từng có ai đặt chân tới, có một gấu mẹ già sống cùng hai chú gấu con. Dù tuổi đã cao, ngày ngày gấu mẹ vẫn cặm cụi kiếm thức ăn mang về nuôi con.
Thương mẹ vất vả, hai chú gấu con nói:
– Mẹ ơi, chúng con đã lớn rồi. Ngày mai mẹ cho anh em con ra ngoài tự kiếm thức ăn nhé!
Thấy hai con đã biết tự lập, gấu mẹ mừng lắm. Bà ôm các con vào lòng và căn dặn đủ điều. Lần đầu để con tự đi kiếm ăn, gấu mẹ vừa lo lắng vừa thấy hạnh phúc.
Sáng sớm hôm sau, hai anh em gấu chào mẹ rồi lên đường. Trên đường đi, chúng thấy bao điều lạ lẫm và thú vị mà ở nhà chưa từng biết. Những đàn bướm xanh, bướm đỏ dập dờn bay qua như trêu ghẹo; những bông hoa rực rỡ trong rừng cũng tỏa hương thơm ngào ngạt như muốn mời hai chú dừng lại chơi.
Hai anh em mải mê khám phá, chơi đùa đến tận chiều. Khi bắt đầu mệt, cơn đói kéo đến khiến bụng chúng cồn cào. Bỗng cả hai nhìn thấy một miếng pho mát lớn nằm bên đường. Chúng reo lên sung sướng.
Hai chú gấu lao tới, cùng chụp lấy miếng pho mát. Chúng định chia làm hai phần bằng nhau. Nhưng lòng tham nổi lên, hễ chú này định bẻ đôi thì chú kia lại giật lại vì sợ mình bị phần ít hơn.
Hai anh em quên mất lời mẹ dặn, chẳng ai chịu nhường ai. Ban đầu chúng còn nói nhẹ nhàng, sau đó bắt đầu to tiếng rồi tranh giành dữ dội.
Đúng lúc ấy, một con cáo già đi ngang qua. Nghe tiếng ồn ào, cáo dừng lại hỏi:
– Hai cậu có chuyện gì mà cãi nhau ầm ĩ thế?
Hai chú gấu tham ăn kể lại đầu đuôi cho cáo nghe. Vốn gian xảo và lõi đời trong khu rừng này, cáo mỉm cười nói:
– Tưởng chuyện gì lớn. Hai cậu đưa đây, để tôi chia giúp. Tôi bảo đảm hai phần sẽ đều nhau, không hơn không kém.
Nghe vậy, hai anh em gấu reo lên mừng rỡ:
– Hay quá! Nhờ bác chia hộ chúng cháu với ạ!
Cáo cầm miếng pho mát và bẻ làm đôi. Nhưng nó cố tình bẻ thành hai phần to nhỏ rõ rệt. Gấu anh nhìn thấy liền kêu:
– Phần này to hơn rồi bác ơi!
Cáo già giả vờ bình tĩnh:
– Không sao! Không sao! Tôi sửa lại một chút là đều ngay thôi.
Nói xong, cáo đưa phần pho mát lớn hơn lên miệng, ngoạm một miếng thật to và nhai ngấu nghiến. Miếng pho mát lớn lập tức thành phần nhỏ hơn. Lần này, gấu em lại kêu:
– Không phải! Hai phần lại không bằng nhau rồi!
Cáo liếm mép, nhìn hai chú gấu tham ăn với vẻ thông cảm:
– Đừng lo! Tôi chỉ cần chỉnh lại một chút nữa là được.
Thế là cáo lại ngoạm thêm một miếng lớn ở phần pho mát to hơn. Phần ấy lại biến thành miếng nhỏ.
Hai chú gấu đồng thanh kêu lên:
– Vẫn không đều! Hai phần lại lệch nhau rồi!
Cáo an ủi:
– Được rồi! Tôi sửa thêm một tí nữa thôi!
Cứ thế, cáo già gian xảo chén hết miếng này đến miếng khác, mặc cho hai anh em gấu ngồi nhìn mà thèm nhỏ dãi. Sau mỗi miếng cáo ăn, hai chú vẫn mải cãi xem phần chia đã đều hay chưa.
Khi đã no bụng, miếng pho mát lớn chỉ còn lại hai mẩu nhỏ xíu. Cáo mới chia đều rồi nói:
– Xong rồi nhé! Bây giờ thì chúng bằng nhau rồi. Hai cậu ăn đi, nhớ đừng tranh nhau nữa!
Nói xong, cáo cười khì khì rồi chuồn thẳng.
Hai chú gấu tham ăn tiu nghỉu nhận lấy phần của mình. Không ai nói với ai câu nào, nhưng chắc hẳn cả hai đều đã nhận được bài học vì tính tham lam và không biết nhường nhịn nhau.