Học cách yêu thương

Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, bạn cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể là không. Nhưng tôi lại muốn khóc.

Vì đã có bắt đầu thì sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không muốn chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ làm tổn thương người khác, nhưng lại thường bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như khi đã sống trong đời, hoặc bạn làm người khác đau, hoặc người khác làm bạn đau. Đó là điều khó tránh khỏi.

Có đôi khi, bạn chấp nhận buông tay không phải vì không muốn tiếp tục, mà vì không còn lựa chọn nào khác. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng; mất đi một người bạn lại càng khiến lòng mình đau hơn.

Thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn và ngờ vực. Còn tôi thì cứ mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết làm gì mới là đúng. Tôi chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình nghĩ sẽ khiến nhiều người hài lòng, dù tận sâu nơi lồng ngực bên trái vẫn có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, liệu tôi có dễ chịu hơn không? Ngốc vẫn là ngốc mà thôi.

Tôi thích có một chậu hoa nhỏ đặt bên cửa sổ bàn học. Đời sẽ xinh hơn một chút, nhiều hy vọng hơn một chút. Tôi cũng thích ngắm những cơn mưa. Đi dưới trời mưa sẽ không sợ ai thấy mình khóc, không sợ khi cười bị cho là dở hơi. Đi dưới trời mưa, con người rét lạnh nhưng dễ quên đi lỗi lầm, phiền muộn và những xét nét nhau. Đi dưới trời mưa, những ngày cũ dễ ùa về rồi vỡ òa, tan chảy như dòng nước nhỏ. Và đi dưới trời mưa, người ta khó nhận ra nhau, để khỏi phải cảm thấy khó xử.

Sao không nhìn nhau mà mắng chửi xối xả, hơn là cứ im lặng để lòng mình nặng trĩu?

Vì ta đều đã lớn. Ta có thể nhận ra vấn đề rõ hơn. Nhưng một khi đủ trưởng thành để thấy những việc quanh mình nghiêm trọng đến mức nào, ta lại càng dễ đánh mất sự trong sáng của tuổi thơ. Ta không thể như một đứa bé, khóc òa lên khi bị bạn giành mất đồ ăn. Ta biết mọi việc có đúng, có sai; có điều có thể bắt đầu lại, cũng có điều không thể. Có điều có thể nói ra, và cũng có điều không được phép.

Tôi nhớ mình từng khuyên đứa em gái nhỏ về cánh cửa hạnh phúc. Khi một cánh cửa hạnh phúc khép lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Nhưng con người thường mải nhìn về cánh cửa đã đóng mà tiếc nuối, quên mất vẫn còn một cánh cửa khác dành cho mình. Tôi cũng vậy. Cứ đinh ninh mọi thứ đã quá hoàn hảo, đến khi nhận ra khoảng trống lớn ấy mới thấy chông chênh, rồi tự khiến mình buồn và khó chịu.

Vì có những việc không thể thay đổi, hãy cứ để chúng ngủ yên như một con mèo ngoan. Khi nào con mèo ấy muốn thức, nó sẽ thức. Vì bản thân mình đã cố hết sức để giữ, nếu không thể giữ được nữa thì cứ thả tay ra, để mọi thứ bay đi.

Có người từng nói với tôi rằng, không còn người bạn này thì mình có thể chơi với người bạn khác. Nhưng nếu những mối quan hệ cứ bị quy ra giá trị cũ mới, nếu bản thân có thể dễ dàng quên, chắc tôi không còn là tôi nữa. Tôi vẫn là tôi đấy thôi: một chút vẩn vơ, một chút hy vọng, một chút thất vọng. Nhưng tôi vẫn thấy cuộc sống này trong lành biết mấy, những con người xung quanh vẫn đáng yêu biết mấy. Tôi không thể coi như chưa từng có chuyện vui buồn nào xảy ra, nhưng tôi sẽ chấp nhận chúng. Bởi với tôi, chỉ nên yêu thương; chỉ có yêu thương mới có thể đem lại may mắn, hạnh phúc và bình yên.

Và dù mọi thứ đã thay đổi, những ngày cũ, tình bạn cũ vẫn trong sáng và tròn đầy. Tất cả vẫn đẹp và vẹn nguyên như chưa từng có gì xảy ra.

Khi nghĩ về những ngày đã qua, về những người bạn một thời, chỉ nên có nụ cười, không nên có nước mắt; chỉ nên có niềm vui, không nên có nỗi buồn. Một ngày mới sẽ đến cùng những niềm vui mới. Dù đó là thật hay giả thì cũng đã từng là bạn. Nếu có hối hận hay tiếc nuối, có lẽ chỉ là vì tự mình đã không biết quý nhau hơn.

Có những điều không thể. Nhưng yêu thương thì có thể.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Chiếc lá hoàn mỹ

Chiếc lá hoàn mỹ

Ngày xưa, có một vị đại sư muốn chọn một đệ tử làm người nối dõi. Một hôm, ông bảo hai học trò: “Các con hãy ra ngoài và chọn về đây cho ta một chiếc lá đẹp nhất, hoàn mỹ...
Tình cảm mẹ con

Tình cảm mẹ con

Ở một miền quê hẻo lánh, có một người phụ nữ sống một mình dù đang mang thai. Vào một đêm giông bão, chị đau bụng dữ dội và hiểu rằng mình sắp sinh. Chị quyết định đi xuống thành...
Con chim bị mù hay ta không hiểu?

Con chim bị mù hay ta không hiểu?

Trong khu vườn của một nhà văn nọ có một cây si rậm rạp, quanh năm xanh lá. Từ phòng viết, qua tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy. Anh có thói quen thức dậy rất sớm mỗi...
Sợi dây giữ voi

Sợi dây giữ voi

Một người đàn ông đi ngang qua nơi đàn voi đang đứng. Ông bất chợt dừng lại, ngạc nhiên khi thấy những con vật to lớn ấy chỉ bị giữ bằng một sợi dây thừng rất nhỏ buộc ở chân...
Chia sẻ nỗi đau

Chia sẻ nỗi đau

Hẳn mỗi chúng ta đều từng nghe những giai thoại về sự khôn ngoan của cá heo, từ việc chúng cứu sống người sắp chết đuối đến cách chúng tương tác với trẻ khuyết tật dưới nước. Cá...
Tô mì của người lạ

Tô mì của người lạ

Tối hôm đó, Sue cãi nhau với mẹ. Cô không mang theo gì, cứ thế đùng đùng bỏ nhà đi. Trên đường, cô mới nhớ ra mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không đủ vài xu để gọi...
Vườn hoa

Vườn hoa

Khu rừng nhỏ nằm ở một nơi xa xôi, khuất sau mấy dãy núi cao đến tận chân mây, nhạt nhòa trong sương khói.Trong rừng chỉ có các loài thú nhỏ sinh sống. Tất cả đều hòa thuận, vui...
Là cậu, luôn cạnh tớ

Là cậu, luôn cạnh tớ

Cậu vẫn ở đó, lặng thầm chờ tớ nơi cuối con đường, chỉ đơn giản là đón tớ trở về sau những va vấp của cuộc đời.Tớ đã mang đến cho cậu thật nhiều niềm đau. Tớ khiến trái tim cậu...
0.23314 sec| 875.734 kb