Vườn hoa

Khu rừng nhỏ nằm ở một nơi xa xôi, khuất sau mấy dãy núi cao đến tận chân mây, nhạt nhòa trong sương khói.
Trong rừng chỉ có các loài thú nhỏ sinh sống. Tất cả đều hòa thuận, vui vẻ và ấm áp.
Giữa rừng có một khoảng đất trống khá rộng. Trên khoảng đất ấy có một vườn hoa nho nhỏ rất đẹp, đủ mọi loài hoa. Khoảng đất và vườn hoa này thuộc về Sóc và Thỏ. Họ là đôi bạn thân từ thuở bé xíu. Lớn lên, vẫn thân thiết, cả hai quyết định cùng lập nên vườn hoa này vì cùng yêu hoa.
Sáng nào ngủ dậy, Sóc và Thỏ cũng cùng nhau ra vườn. Họ chăm sóc, tưới tiêu cho hoa. Chiều chiều, sau khi làm xong mọi việc trong ngày, cả hai lại ra vườn. Họ ngồi bên nhau, nhìn ráng chiều buông xuống, nghe hơi thở của đêm, hít vào phổi hương thơm của hoa cỏ được gió vô tình đưa tới. Có những chiều như thế, Sóc và Thỏ cảm thấy hạnh phúc lắm, một thứ hạnh phúc bình dị, giản đơn mà mấy ai có được.
Rồi...
Một xích mích nhỏ xảy ra giữa hai người. Sóc và Thỏ giận nhau.
Tưởng chuyện chẳng có gì, rồi cũng sẽ qua. Một chuyện bé nhỏ, cỏn con, đâu đáng để giận nhau lâu.
Nhưng...
Vậy mà họ giận nhau thật lâu. Chẳng ai nói với ai tiếng nào. Một chút tự ái. Một cái tôi quá lớn.
Họ không muốn gặp mặt nhau. Ừ thì đang giận dỗi, bực bội, gặp nhau để làm gì? Có gì để nói? Nếu lỡ vô tình chạm mặt, cứ xem như chưa từng có sự tồn tại của nhau. “Tôi không sai mà.” Ai cũng nghĩ như thế.
Sáng sáng...
Rồi chiều chiều...
Khu vườn nhỏ vắng bóng đôi bạn. Nếu ra đây, lỡ gặp nhau thì sao? Hoa lá, cỏ cây không còn ai chăm sóc, dần dần héo khô. Có lẽ vì vậy, hay vì một nguyên nhân nào khác? Phải chăng khu vườn bé nhỏ cũng buồn cho đôi bạn? Nó nhớ Sóc và Thỏ, nhớ tiếng cười hòa chung, nhớ cảnh hai người tựa vai nhau ngồi. Nó buồn là phải.
***
Có lẽ đoạn sau tôi không cần viết tiếp.
Nếu vườn hoa là hình ảnh của tình bạn, nếu Thỏ và Sóc cứ bỏ bê nó mãi, không chăm sóc và không muốn gặp mặt nhau, điều gì sẽ xảy ra? Nếu ngược lại, họ gạt tự ái cá nhân sang một bên, làm hòa với nhau và lại ngày ngày ra thăm vườn hoa, câu chuyện sẽ khác thế nào? Có thể nếu là bạn, bạn sẽ chọn kết cục thứ hai.
Nhưng có bao giờ mọi việc đều trọn vẹn? Tan vỡ một lần, khi hàn gắn lại, ta sẽ biết quý trọng hơn. Tuy nhiên, có khi nào ta quên hẳn cả việc hàn gắn ấy không?