Không đầu hàng số phận

Nếu tôi có thể ước cho mình một cuộc sống không gặp bất cứ trở ngại nào, điều đó nghe thật hấp dẫn, nhưng tôi sẽ khước từ, vì khi ấy tôi sẽ không học được gì từ cuộc sống nữa. – Allyson Jones

Những ngày đầu năm 1993 dường như báo hiệu đó không phải là một năm tốt đẹp trong đời tôi. Đó là năm thứ tám tôi một mình nuôi ba đứa con còn đang tuổi đi học. Đứa con gái lớn chưa có hôn ước vừa sinh cho tôi đứa cháu đầu tiên, còn tôi cũng sắp chia tay với một người đàn ông tử tế sau hai năm hò hẹn.

Tháng tư năm ấy, tôi được gọi đi phỏng vấn và viết bài về một phụ nữ sống tại một thị trấn nhỏ ở bang Minnesota. Thế là, ngay trong mùa lễ Phục sinh, tôi cùng Andrew, cậu con trai 13 tuổi, lái xe qua hai tiểu bang để gặp người phụ nữ tên là Jan Turner.

Trong chuyến đi dài, thỉnh thoảng tôi lại gợi chuyện với Andrew để kéo thằng bé ra khỏi những cơn ngủ gật.

– Con biết không, cô ấy bị cụt cả hai tay và hai chân.

– Ồ, vậy thì làm sao cô ấy đi lại được nhỉ?

– Chúng ta sẽ biết khi tới nơi.

– Cô ấy có con không mẹ?

– Có hai con trai, tên là Tyler và Cody, cả hai đều là con nuôi.

– Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy vậy mẹ?

– Mẹ không rõ nữa. Trước khi phải cắt bỏ tay và chân, cô ấy từng là giáo viên thanh nhạc ở trường tiểu học và là người chỉ huy dàn đồng ca tại nhà thờ.

Andrew lại thiếp đi trước khi tôi kể nốt những thông tin ít ỏi mà tôi biết về Jan. Khi đến Minnesota, tôi chợt băn khoăn không hiểu người phụ nữ sắp gặp đã phản ứng ra sao khi nghe tin khủng khiếp rằng mình phải cắt bỏ cả tay lẫn chân. Làm sao cô ấy có thể sống được? Có ai ở bên giúp cô ấy không?

Khi đến Willmar, Minnesota, tôi gọi cho Jan từ khách sạn và hỏi liệu tôi có thể đến nhà đón cô cùng bọn trẻ không.

– Không sao đâu Pat, tôi lái xe được mà. Chúng tôi sẽ có mặt trong vòng mười phút nữa. Chị có muốn đi ăn gì trước không? Gần chỗ chị có quán Ponderosa ăn cũng được lắm đấy.

– Vâng, vậy cũng được. Tôi nói mà trong lòng vẫn ngập ngừng. Không biết ngồi ăn trong nhà hàng với một người phụ nữ không có chân tay sẽ như thế nào? Cô ấy lái xe bằng cách nào được nhỉ?

Mười phút sau, Jan đỗ xe trước khách sạn. Cô xuống xe và đi về phía tôi với dáng đi rất bình thường trên đôi chân trông y như thật, rồi chìa cánh tay phải có một chiếc móc sáng chói ở đầu để bắt tay tôi:

– Chào Pat. Rất vui được gặp chị. Còn đây chắc là cháu Andrew.

Tôi bóp nhẹ tay cô rồi cười gượng:

– Vâng, đây là cháu Andrew.

Sau đó, tôi nhìn ra băng ghế sau xe cô và cười với hai cậu bé. Chúng cũng đang cười rất tươi với tôi.

Jan vui vẻ ngồi vào sau tay lái.

– Lên nào! Cody, xích vào cho bạn Andrew ngồi đi con.

Chúng tôi vào nhà hàng, ăn uống và trò chuyện trong khi bọn trẻ tán gẫu với nhau. Cả buổi tối hôm đó, việc duy nhất tôi phải giúp Jan là mở nắp lọ sốt cà chua.

Sau đó, trong lúc lũ trẻ vui đùa trong hồ bơi của khách sạn, Jan và tôi ngồi bên bờ hồ. Cô kể cho tôi nghe về cuộc sống trước khi thảm kịch xảy ra.

– Hồi ấy, lúc nào tôi cũng bận rộn. Cuộc đời đẹp đến mức tôi từng nghĩ đến chuyện nhận nuôi thêm đứa thứ ba.

Tôi thấy lương tâm mình cắn rứt. Phải thừa nhận rằng người phụ nữ này sống tốt hơn tôi tưởng rất nhiều.

Jan kể tiếp:

– Một ngày chủ nhật tháng 11 năm 1989, tôi đang thổi kèn trumpet ở nhà thờ thì bỗng thấy mệt, chóng mặt và buồn nôn. Tôi cố không quỵ xuống ngay giữa buổi lễ, ráng để mấy cậu thanh niên đưa mình về nhà. Tôi lê vào giường, nhưng đến tối thì biết mình phải gọi cấp cứu.

Jan kể rằng khi được đưa đến bệnh viện, cô đã hôn mê. Huyết áp tụt đến mức cơ thể cô hoàn toàn tê liệt. Cô bị viêm phổi, một căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm do vi khuẩn gây ra. Một trong những ảnh hưởng phụ tai hại của căn bệnh này là kích hoạt hệ thống đông tụ của cơ thể, gây tắc nghẽn các mạch máu. Vì máu đột ngột không chảy đến được bàn tay và bàn chân, tay chân cô nhanh chóng bị hoại tử. Chỉ hai tuần sau khi nhập viện, tay Jan bị cưa đến khuỷu, còn chân thì đến ống quyển.

Ngay trước khi phẫu thuật, cô đã khóc lóc thảm thiết:

– Ôi Chúa ơi! Không thể như thế được. Làm sao con có thể sống khi không có tay chân? Không đi được nữa ư? Không chơi trumpet, guitar, piano được nữa ư? Con sẽ không bao giờ được ôm các con hay chăm sóc chúng sao? Xin Thượng Đế đừng bắt con phải lệ thuộc vào người khác suốt quãng đời còn lại!

Sau phẫu thuật sáu tuần, các vết thương của cô đã lành. Một bác sĩ đề cập với Jan về việc dùng chân tay giả. Bà nói rằng Jan có thể tập đi, lái xe, trở lại trường và thậm chí có thể đi dạy lại.

Jan thấy điều đó thật khó tin. Trong lúc tuyệt vọng, cô cầm quyển Kinh Thánh lên và mở ra một cách ngẫu nhiên. Một hàng chữ đập vào mắt cô: “Đừng bắt chước hành vi và thói quen của thế giới này. Hãy làm cho mình luôn mới mẻ và khác biệt trong những điều con làm và suy nghĩ. Con sẽ học từ chính kinh nghiệm của mình qua những điều giúp con thật sự hài lòng.”

Jan suy nghĩ rất nhiều về việc trở thành một con người mới mẻ và khác biệt, rồi cô quyết định thử dùng chân tay giả. Với chiếc khung tập đi buộc gần khuỷu tay và sự giúp đỡ của bác sĩ trị liệu, cô chỉ có thể loạng choạng trên đôi chân trong hai, ba phút trước khi ngã xuống vì đau đớn và kiệt sức.

Từ từ thôi, Jan tự nhủ. Hãy trở thành một con người mới trong hành động và suy nghĩ, nhưng hãy làm từng bước một.

Ngày hôm sau, cô thử mang đôi tay giả, một hệ thống dây cáp thô, những dải cao su và các móc được vận hành bằng sợi đai quàng qua vai. Bằng cách cử động cơ vai, chẳng bao lâu cô có thể đóng mở các móc để nhặt và giữ đồ vật, cũng như mặc quần áo và ăn uống.

Trong vòng vài tháng, Jan có thể làm hầu như mọi việc trước đây cô từng làm, chỉ khác là theo một cách mới mẻ và khác biệt.

– Tuy nhiên, khi được về nhà sau bốn tháng trị liệu, tôi vẫn cảm thấy bất an về cuộc sống của mình cùng các con. Nhưng khi về đến nơi, xuống xe, bước vào nhà và ôm chặt các con, tôi đã bỏ lại tất cả lo lắng và ưu phiền sau lưng.

Trong khi tôi và Jan tiếp tục trò chuyện, bé Cody leo khỏi bể bơi, đến gần rồi quàng tay ôm vai mẹ. Khi nghe mẹ kể về những tiến bộ mới trong việc nấu ăn, Cody cười toe toét:

– Mẹ cháu giỏi hơn cả trước khi bị bệnh nữa, vì bây giờ mẹ biết làm bánh kếp ngon tuyệt.

Jan cười sung sướng như người vừa nhận được một niềm hạnh phúc lớn lao và sự thỏa mãn trọn vẹn trong cuộc sống.

Sau chuyến viếng thăm của chúng tôi, Jan lấy thêm bằng đại học thứ hai ngành giao tế và trở thành phát thanh viên cho đài phát thanh địa phương. Cô cũng học thêm về tôn giáo và hiện là người dạy giáo lý ở nhà thờ tại Willmar. Jan chỉ nói đơn giản:

– Tôi là một con người mới và khác biệt. Tôi đã chiến thắng nhờ tình yêu bất tận và sự sáng suốt của Thượng Đế.

Sau khi gặp Jan, tôi cũng trở thành một con người mới và khác. Tôi học cách tạ ơn Thượng Đế vì tất cả những điều trong cuộc sống đã giúp tôi trở nên mới mẻ, dù phải vất vả làm thêm công việc bán thời gian để các con tiếp tục đến trường, học cách làm một bà ngoại tốt lần đầu tiên trong đời và can đảm chấm dứt với một người bạn tuyệt vời nhưng không phù hợp với tôi.

Có thể Jan không có tay chân bằng xương bằng thịt, nhưng cô có một trái tim và tâm hồn nóng bỏng hơn bất kỳ ai tôi từng gặp. Cô đã dạy tôi biết cách nắm giữ mọi điều mới mẻ và khác biệt xuất hiện trong đời bằng tất cả lòng nhiệt thành, để luôn có cảm giác hân hoan của người chiến thắng.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Không thiếu một người nào

Không thiếu một người nào

Chad là một cậu bé trầm lặng, nhút nhát. Một ngày nọ, sau khi đi học về, cậu nói với mẹ rằng cậu muốn làm thiệp Valentine để tặng tất cả các bạn trong lớp.Trái tim người mẹ thắt...
Thiên thần mũ đỏ

Thiên thần mũ đỏ

Ngồi một mình trong quán cà phê, tôi cảm thấy rất lo sợ. Ngày mai, tôi phải trải qua một cuộc phẫu thuật cột sống. Khả năng xảy ra rủi ro rất lớn, nhưng tôi vẫn cố bám lấy niềm...
Bí mật tư duy triệu phú – Sống cuộc đời của chính mình

Bí mật tư duy triệu phú – Sống cuộc đời của chính mình

Có một điều khá buồn cười: cha mẹ nào cũng quả quyết rằng mình rất yêu thương con cái và luôn mong những điều tốt đẹp nhất cho con, nhưng đôi khi lại làm điều ngược lại, đó là tước...
Khát vọng của nàng Violet

Khát vọng của nàng Violet

Trong khu vườn nọ, có một bông hoa Violet xinh xắn, luôn tỏa ngát hương thơm. Nàng sống hạnh phúc cùng với những người bạn láng giềng. Một ngày nọ, ngắm nhìn chị Hoa Hồng kiêu sa...
Những lá thư không được trả lời

Những lá thư không được trả lời

Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái. Thậm chí bàn tay phải của ông cũng chỉ còn ngón cái và ngón...
Bài học từ người thầy dạy võ

Bài học từ người thầy dạy võ

Một cậu bé 10 tuổi quyết định học môn võ judo cho dù cánh tay trái của cậu đã mất trong một tai nạn xe hơi. Cậu theo học judo với một võ sư Nhật. Vì tin rằng mình đã học tập rất...
Mình xin lỗi

Mình xin lỗi

Đó là ngày đầu tiên của năm lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên học xong rất sớm. Và tôi gọi điện cho cậu ấy. – Cậu đến đón mình được chứ? – Được, đợi mình 5 phút! –...
Cậu đừng lo, tôi chính là hi vọng

Cậu đừng lo, tôi chính là hi vọng

Trong một căn phòng vắng lặng. Nó im lặng đến nổi chúng ta có thể nghe thấy những lời trò chuyện của các ngọn nến. Có tất cả bốn ngọn nến đang cháy và chúng tâm sự với nhau. Ngọn...
0.25337 sec| 887.914 kb