Tình thương không lời
Cha tôi dường như không biết cách thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, phần lớn là nhờ mẹ. Hằng ngày, cha đi làm từ sáng sớm đến chiều tối mới về nhà. Thế nhưng, sau khi nghe mẹ kể về những lỗi chúng tôi gây ra trong ngày, cha lại không ngừng rầy la chúng tôi.
Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả lại. Không những thế, cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lỗi. Lần ấy, chỉ có mẹ là hiểu, bởi dù sao tôi cũng chỉ là một đứa trẻ.
Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào lòng là mẹ. Cha dừng xe hơi trước cửa phòng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho xe cấp cứu. Cha nghe xong liền nổi giận: “Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?”
Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha đang chung vui cùng con chút nào. Cha chỉ mải thổi bong bóng, bày bàn tiệc hoặc làm những việc phục vụ lặt vặt. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi.
Xem lại album ảnh, bạn bè thường hỏi: “Cha bạn ở đâu vậy?” Chỉ có trời mới hiểu nổi, vì cha lúc nào cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ và tôi thì luôn cười tươi như hoa trong vô số bức ảnh.
Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha đừng buông tay, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ, còn cha khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận và nhất định phải chứng tỏ rằng tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy, tôi lập tức gắng leo lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng yên và nở một nụ cười.
Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết. Cha chỉ gửi tiền ăn học và duy nhất một bức thư ngắn trong suốt bốn năm, nội dung chỉ vẻn vẹn vài dòng về chuyện tôi rời nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên thảm cỏ trước nhà, khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt.
Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi, nhưng cuối cùng ông lại nói: “Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!”
Rồi tôi cũng kết hôn. Vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi bước ngay ra khỏi phòng.
Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những câu như: “Con đi đâu đấy?”, “Mấy giờ về?”, “Xe còn đủ xăng không?”, “Không, không được đi...”
Cha hoàn toàn không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Trừ phi... Trừ phi... Phải chăng cha đã thể hiện rất nhiều, chỉ là tôi vô tình không cảm nhận được tình thương bao la ấy?