Sự ra đời của một người mẹ

Đứa con đầu lòng của tôi, một bé gái, ra đời ngày 27-7-2002. Tôi cứ tưởng mình đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc sinh con. Tôi đọc sách và các bài báo viết về sinh nở, chăm sóc trẻ. Phòng riêng của con đã được chuẩn bị đầy đủ. Tôi cũng đã sắm đèn ngủ, tã lót, núm vú cao su, thau chậu và mọi thứ cần thiết khác. Khi ấy, tôi nghĩ mình không còn có thể chuẩn bị thêm điều gì nữa.
Điều tôi chưa hề chuẩn bị là cách cả thế giới này thay đổi ngay từ giây phút đứa trẻ chào đời. Tình yêu tuyệt đối dành cho con có thể khiến tôi rơi lệ. Tôi không ngờ mình không thể hát hết câu ru đầu tiên vì nước mắt cứ trào ra.
Tôi cũng không hình dung được cảm giác của mình khi cô y tá trao con cho tôi và nói: “Cháu đang tìm chị đây này!” Hình ảnh đôi mắt xanh sâu thẳm của con nhìn tôi đã in đậm trong lòng tôi mãi mãi.
Tôi hoàn toàn không biết rằng vì một ai đó, mình có thể dễ dàng tổn thương đến thế. Lần đầu tiên mang con đi siêu thị khiến tôi có cảm giác như một con gấu mẹ đang bảo vệ gấu con. Ra khỏi nhà mà không mang con theo cũng làm tôi lo đến thót tim.
Tôi cũng không biết rằng sự xuất hiện của con đã thay đổi hẳn cách nhìn của tôi và chồng tôi dành cho nhau. Việc sinh con và cho con bú giúp tôi nhận ra rõ giá trị của bản thân mình. Tại sao không ai nói với tôi rằng tôi sẽ chẳng còn có thể xem bản tin buổi tối, vì tất cả những tin tức về trẻ em bị ngược đãi đều khiến tôi liên tưởng đến khuôn mặt con gái mình?
Tại sao chẳng ai nói cho tôi biết những chuyện như thế? Tôi thật sự bị choáng ngợp. Tôi chưa bao giờ xa con mà không nghĩ về con, cũng chưa từng thấy một vết đỏ trên da con mà không lo lắng. Liệu tôi có thể trở thành người mẹ thật sự như tôi mong muốn cho con gái mình không?
Tôi thường nghe nói, và giờ đây tôi biết đó là sự thật: khi một phụ nữ sinh đứa con đầu tiên, có hai sự ra đời. Trước hết là sự ra đời của đứa trẻ, sau đó là sự ra đời của một người mẹ. Có lẽ sự ra đời thứ hai ấy là điều không thể chuẩn bị trước.