Con chim bị mù hay ta không hiểu?

Trong khu vườn của một nhà văn nọ có một cây si rậm rạp, quanh năm xanh lá. Từ phòng viết, qua tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy. Anh có thói quen thức dậy rất sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi có một dạo, sáng nào cũng có một con chim bay tới đâm vào cửa kính phòng anh. Nhiều ngày liên tục, sáng nào cũng vậy, anh từng nghĩ như tôi: phải chăng con chim ấy bị mù, hay mắc một chứng bệnh nào đó?
Sự lý giải ấy không khiến anh thỏa mãn, và nhiều ngày nữa lại trôi qua. Cho đến một hôm, anh quyết định bước ra khỏi phòng, đứng ở phía con chim, đối diện với tấm kính để nhìn vào căn phòng.
Anh không thể tin vào mắt mình. Trước mắt anh là một cảnh tượng quá đẹp: bóng cây si xanh thẫm lung linh in trên tấm kính, như thể ở một nơi nào đó rất xa, trong một không gian rộng hơn và sâu hơn. Và anh hiểu, con chim nhỏ kia có lẽ đã “chán” cây si quen thuộc mỗi ngày khi bất ngờ phát hiện ra một “cây si” khác. Nó cứ đâm đầu vào đó vì muốn tìm đến một nơi đẹp đẽ hơn, lung linh hơn.
Câu chuyện ấy khiến tôi nghĩ đến vài điều:
- Đôi khi, vì không đứng ở vị trí của người khác nên chúng ta không hiểu được họ.
- Đôi khi, chúng ta không biết những gì mình đang có mới là điều quan trọng, là hạnh phúc thật sự, mà lại cứ mải đeo đuổi những điều xa xôi.
- Nhưng biết đâu, chỉ trong sự ảo tưởng, chúng ta mới tìm được một chút hạnh phúc, bởi hiện thực nhiều khi không như mong muốn, khiến ta buộc phải chạy trốn nó.