Tại sao khỉ hống lại rất thích kêu gào?

Trong rừng rậm nhiệt đới châu Mỹ có một loài khỉ kỳ lạ gọi là khỉ hống. Chúng có chiếc cổ họng rất lớn trong họ nhà khỉ; một khi cất tiếng, âm thanh vang như sư tử gầm, chấn động cả khu rừng, ở cách xa hơn 1500 m vẫn có thể nghe thấy.
Khỉ hống thường sống thành đàn trong rừng. Mỗi lần ăn no, chúng lại mở rộng cổ họng để kêu vang. Khi đó, chúng có thể kêu một mình, kêu theo đôi, kêu luân phiên hoặc kêu đồng thanh. Nếu gặp mưa bão kéo đến, chúng càng kêu hăng hơn. Tiếng gào dữ dội ấy hòa cùng tiếng gió, tiếng mưa và tiếng vọng của rừng, tạo thành một bản “nhạc giao hưởng” đáng sợ giữa rừng sâu.
Vì sao khỉ hống lại thích kêu gào như vậy? Hóa ra loài động vật này phần lớn sống theo từng đàn, mỗi đàn có phạm vi lãnh thổ riêng. Nếu hai đàn khỉ hống tình cờ gặp nhau trên một lối hẹp, chúng lập tức mở ra một cuộc đấu tiếng kêu dữ dội. Khi ấy, cả khu rừng vang lên âm thanh đinh tai nhức óc, kéo dài không dứt. Cuộc chiến bằng tiếng kêu ấy thực chất là cách khỉ hống cảnh cáo nhau: không được vượt qua ranh giới.
Đôi khi khỉ hống hoạt động phân tán cũng phát ra tiếng kêu, nhưng lúc này không phải để thị uy mà là tín hiệu liên lạc giữa các thành viên trong đàn.
Ngoài khỉ hống, trong bộ khỉ còn có nhiều loài cũng có thói quen kêu vang. Chẳng hạn vượn tay dài vừa sáng sớm đã cất tiếng từng hồi, thời gian kéo dài khác nhau, ngắn thì vài phút, dài có khi vài giờ. Tiếng kêu của vượn giúp xác định khoảng cách với đàn vượn tay dài khác. Nếu ở xa, tiếng kêu vang và rõ hơn; vượn tay dài kêu với “người hàng xóm” nhằm biểu thị rằng “đây là lãnh thổ của chúng tôi, các ngươi không được xâm phạm”.