Vì sao hầu như không hề có tiếng nói giống nhau?

Khi ta nói hoặc hát, âm thanh do yết hầu phát ra, chính xác hơn là do thanh đới của yết hầu phát ra. Thanh đới là một tập hợp các lớp niêm mạc trong hầu, dai và có tính đàn hồi, giống như những dây đàn màu trắng bạc. Khi phát âm, dưới sự kích thích của dòng khí, niêm mạc thanh đới rung lên như làn sóng, tạo ra những âm sắc muôn màu muôn vẻ.
Vì thanh đới của mỗi người dài ngắn khác nhau nên âm thanh phát ra cũng cao thấp khác nhau. Ví dụ, thanh đới của trẻ em dài 6-8 mm, của con gái tuổi thành niên dài 15-20 mm, của con trai tuổi thành niên dài 20-25 mm. Vì vậy, tiếng nói của trẻ em vừa sắc vừa cao, còn giọng nam giới thường thấp và trầm hơn, khác nhau rất rõ. Nhưng trên thế giới có hơn 5 tỷ người, những người có thanh đới dài ngắn hoàn toàn giống nhau chắc hẳn không ít; vậy vì sao tiếng nói của mọi người vẫn không hoàn toàn giống nhau?
Khi xác định tiếng nói của con người, các nhà khoa học căn cứ vào thanh điệu cao thấp và âm sắc để phân thành “thanh phổ”. Từ thanh phổ, họ phát hiện hầu như không có người nào có âm thanh hoàn toàn giống người khác. Đó là vì khi con người phát âm, tuy thanh đới giữ vai trò rất quan trọng nhưng không hoàn toàn quyết định đặc điểm âm thanh. Vấn đề này còn liên quan đến hệ thống cộng hưởng. Khi con người phát âm, ngoài thanh đới, các bộ phận như hầu, yết, khoang miệng, khoang mũi, lồng ngực... đều cùng tham gia tạo chấn động. Vì các cơ quan và bộ phận của mỗi người không hoàn toàn giống nhau nên kích thước, hình dạng của chúng cũng khó tránh khỏi những khác biệt nhỏ. Ngoài ra, sự khác biệt về đầu lưỡi, hàm răng, môi, gò má, tuổi tác, giới tính, khí chất và sự giáo dục khiến âm sắc, âm điệu, cường độ, tiết tấu trở nên muôn hình muôn vẻ, tạo thành đặc trưng âm thanh riêng của từng người.