Không thể sửa chữa
Một cô gái đang ngồi chờ chuyến bay trong phòng chờ của một sân bay lớn. Vì phải chờ thêm một tiếng, cô mua một cuốn tạp chí để đọc và một gói bánh để ăn cho đỡ đói. Cô ngồi trong phòng VIP, nghỉ ngơi và giở sách ra đọc trong tâm trạng khá thư thái. Cùng trên dãy ghế chờ, bên cạnh gói bánh, một người đàn ông cũng ngồi xuống, mở báo ra và lặng lẽ đọc. Khi cô gái lấy chiếc bánh đầu tiên thì người đàn ông cũng nhón một chiếc bánh tiếp theo. Tuy không nói gì, cô bắt đầu thấy bực bội trong lòng và nghĩ: “Thật quá đáng! Nếu mình không lịch sự thì đã cho ông ta biết sự tự nhiên lố bịch ấy rồi!”.
Cứ mỗi lần cô nhón lấy một chiếc bánh, người đàn ông kia lại lấy chiếc tiếp theo. Sự bực bội trong lòng cô dần tăng lên, nhưng cô vẫn cố kiềm chế. Khi chỉ còn lại một chiếc bánh duy nhất, cô nghĩ: “Được rồi, để xem người đàn ông ngỗ ngược này sẽ xử lý thế nào”.
Nhưng ông ta bình tĩnh bẻ chiếc bánh làm đôi và mời cô dùng một nửa. Ôi, thật quá mức! Cô đang còn đói nữa chứ. Cô đứng phắt dậy, gấp sách lại, giành lấy nửa chiếc bánh của mình rồi đi thẳng ra máy bay. Khi đã ngồi vào ghế trên máy bay, cô lục túi tìm kính và sững sờ nhận ra trong túi xách của mình vẫn còn nguyên gói bánh chưa mở. Cô hổ thẹn vì sai lầm của mình. Thì ra gói bánh của cô vẫn nằm trong túi, còn người đàn ông kia đã chia phần bánh của ông cho cô, không hề tức giận, không hề khó chịu. Khi cô rơi vào trạng thái bối rối và xấu hổ, nghĩ về người đàn ông ấy, thời gian đã không còn để cô quay lại giãi bày hay xin lỗi.
Trong cuộc sống, có bốn điều mà ta không sao sửa chữa được:
– Khi hòn đá… đã ném đi.
– Khi lời nói… đã buông ra.
– Khi cơ hội… đã bỏ lỡ.
– Khi thời gian… đã trôi qua.