Lắng nghe và hòn đá

Một ông nhà giàu đang ngồi trong chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh trên đường phố. Từ phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ chạy ra giữa mấy chiếc xe đang đậu bên lề.
Ông giảm tốc độ, nhưng khi xe chạy ngang nơi ông vừa thấy đứa trẻ thì chẳng còn ai ở đó. Đột nhiên, một viên đá ném mạnh vào cửa xe. Ông lập tức đạp thắng, quay xe lại chỗ viên đá được ném ra. Quả thật có một đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe đậu. Ông nhảy ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, tóm lấy đứa trẻ, đè nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Mày làm cái quỷ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc lên, ông nói tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì viên đá của mày đấy.”
“Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con không biết phải làm cách nào khác.” Cậu bé van nài. “Con ném viên đá vì con đã vẫy tay ra hiệu, nhưng không ai chịu dừng xe lại.” Nước mắt lăn dài trên má cậu khi cậu chỉ tay về phía vỉa hè. “Đó là em con. Chiếc xe lăn trượt khỏi lề đường, em con bị ngã ra khỏi xe, nhưng con không nâng em dậy nổi.” Vừa thổn thức, cậu vừa năn nỉ: “Ông làm ơn giúp con đặt em vào xe lăn. Em con đang đau, mà em lại quá nặng đối với con.”
Người đàn ông tiến lại gần đứa bé bị ngã, cố nuốt trôi điều gì đó đang nghẹn nơi cổ họng. Ông nâng đứa bé lên đặt vào xe lăn, rồi rút khăn ra lau sạch những vết bẩn và kiểm tra mọi thứ cẩn thận trong vẻ ngượng nghịu.
“Cảm ơn ông rất nhiều, ông thật tốt bụng.” Đứa trẻ nói với ánh mắt biết ơn rồi đẩy em mình đi. Người đàn ông đứng nhìn mãi, sau cùng mới chậm rãi quay về phía chiếc xe. Đoạn đường ấy bỗng như dài hơn rất nhiều.
Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn sửa, ông vẫn giữ lại vết lõm ngày nào như một lời nhắc nhở suốt đời.
Đôi khi, chúng ta không dành thời gian để lắng nghe cho đến khi có một “viên đá” ném vào mình. Bạn sẽ chọn điều gì: lắng nghe, hay chờ một viên đá?