Lòng biết ơn và niềm mơ ước

Một ngày nọ, một gia đình quý tộc giàu có ở nước Anh đưa con về miền quê nghỉ mát. Trong lúc nô đùa, tai nạn bất ngờ xảy ra: cậu con trai nhỏ của họ sa chân ngã xuống một vực nước sâu. Tưởng chừng mọi thứ đã vô vọng, vì cậu bé không biết bơi và không còn cách nào để cứu. Nhưng từ xa, nghe tiếng kêu thất thanh, một chú bé nhem nhuốc, con của một nông dân nghèo trong vùng, đã chạy đến tiếp cứu.
Nhà quý tộc vô cùng biết ơn cậu bé nghèo. Thay vì chỉ nói lời cảm ơn kèm một ít tiền hậu tạ, ông ân cần hỏi:
– Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?
Cậu bé nhỏ nhẹ thưa:
– Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu.
Nhà quý tộc lại hỏi:
– Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn sao?
Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi trả lời:
– Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết mơ ước điều gì nữa đây?
Ông tiếp tục hỏi bằng giọng chân tình:
– Nhưng bác muốn biết, nếu cháu được phép mơ ước, cháu sẽ ước điều gì?
Lần này, câu trả lời vẫn thật thà:
– Thưa bác, cháu muốn được đi học. Cháu muốn trở thành một bác sĩ!
Sau này, cậu bé từng rơi xuống nước và được cứu sống đã trở thành một vĩ nhân, làm cả nước Anh hãnh diện tự hào. Đó chính là Thủ tướng Winston Churchill.
Còn cậu bé nhà nghèo nơi miền quê ấy không còn chỉ đặt ước mơ đời mình nơi cụm cỏ bờ đê. Cậu đã trở thành một bác sĩ lừng danh thế giới, đồng thời là ân nhân của nhân loại khi tìm ra thuốc kháng sinh penicillin. Tên ông là Alexander Fleming.
Không ai ngờ rằng, khi Thủ tướng nước Anh lâm bệnh trầm trọng, cả vương quốc phải tìm những danh y lẫy lừng để cứu nhà lãnh đạo tối cao của mình. Tất cả đều bó tay. Rồi bác sĩ A. Fleming tự tìm đến và một lần nữa cứu sống người mà ông đã từng cứu năm xưa.