Mảnh dĩa vỡ

Một ngày, khi tôi khoảng chín tuổi, mẹ có việc phải vào thị trấn và giao tôi cho anh chị trông nom. Mẹ vừa đi, tôi liền chạy vào phòng ngủ của mẹ, mở tủ trang điểm. Trong ngăn trên cùng, dưới lớp vải mềm thơm, tôi tìm thấy hộp nữ trang. Tôi thích thú như vừa khám phá được một kho báu: chiếc nhẫn hồng ngọc cô tặng mẹ, đôi hoa tai ngọc trai từng thuộc về bà, dải lụa từ chiếc áo mẹ mặc ngày cưới. Tôi say sưa thử hết món này đến món khác, tưởng tượng biết bao hình ảnh rực rỡ về những gì một người phụ nữ xinh đẹp cần có.
Bỗng tôi phát hiện một chiếc hộp nhỏ màu đỏ. Mở ra, tôi ngạc nhiên vô cùng khi thấy bên trong chỉ có một mảnh sứ trắng, hẳn vỡ ra từ một cái đĩa. Tại sao mẹ lại cất giữ một vật như thế? Dưới ánh sáng, mảnh đĩa vỡ lấp lánh nhưng không nói cho tôi câu trả lời.
Vài tháng sau, khi tôi đang dọn bàn ăn, cô hàng xóm Marge ghé chơi. Nhìn qua bàn ăn, cô nói: “Ồ, chắc nhà chuẩn bị tiếp khách. Thôi để tôi ghé lúc khác vậy”. Mẹ đáp: “Không đâu, cứ tự nhiên. Chúng tôi chẳng đón ai cả”. Marge ngạc nhiên: “Nhưng trên bàn toàn đĩa đẹp. Tôi chẳng bao giờ dám cho bọn trẻ đụng vào những thứ như thế”. Mẹ cười: “Tối nay nhà tôi ăn món yêu thích. Nếu đã có thể dọn bàn thật đặc biệt để đãi khách, thì tại sao không dọn thật đặc biệt cho chính gia đình mình?”. Marge vẫn lo: “Nhưng những cái đĩa đẹp thế kia…”. Mẹ nói: “Vài cái đĩa vỡ là cái giá không đáng kể để đổi lấy niềm vui của gia đình. Mỗi mảnh vỡ đều giữ một câu chuyện kỷ niệm”.
Mẹ bước đến tủ chén, lấy ra một cái đĩa cũ và kể: “Cái này vỡ vào ngày chúng tôi đưa Mark từ nhà bảo sanh về. Hôm đó là một buổi chiều rất lạnh. Judy khi ấy mới sáu tuổi nhưng cứ nằng nặc đòi phụ tôi việc bếp. Nó làm vỡ cái đĩa này khi khệ nệ mang đến bồn rửa”. Mẹ kể tiếp: “Lúc đầu tôi bực lắm, nhưng rồi tự nhủ không thể vì một cái đĩa vỡ mà làm hỏng niềm vui vừa đón đứa bé mới sinh về nhà. Hơn nữa, sau đó cả nhà cùng ngồi dán lại chiếc đĩa, không khí lại càng vui hơn”.
Mẹ lại lấy ra một cái đĩa khác: “Chị có thấy cạnh đĩa bị mẻ không?”, mẹ hỏi cô Marge. “Chuyện xảy ra khi tôi mười bảy tuổi”. Giọng mẹ bỗng nhẹ hẳn: “Một ngày mùa thu, các anh tôi cần người phụ dọn đống cỏ khô nên thuê một chàng trai. Anh ấy trông mảnh dẻ nhưng đôi tay rất khỏe, lại khá đẹp trai với mái tóc vàng. Các anh tôi quý anh ấy và mời ở lại ăn tối. Khi anh kế xếp anh ấy ngồi sát tôi, mặt tôi đỏ bừng vì ngượng. Trong bữa ăn, anh ấy đưa tôi cái đĩa nhờ lấy thức ăn, nhưng tim tôi đập mạnh đến mức tay run, làm cái đĩa va vào một cái khác và bị mẻ. Khi ra về, anh ấy nắm tay tôi, đặt mảnh đĩa vỡ vào tay tôi, không nói gì, chỉ mỉm cười. Một năm sau, tôi lấy anh ấy. Cho đến tận bây giờ, mỗi lần nhìn cái đĩa này, tôi vẫn thích thú nhớ lại chuyện xưa”.
Tôi không sao quên được mảnh đĩa vỡ trong tủ trang điểm của mẹ. Đợi dịp thích hợp, tôi chạy vào phòng mẹ, lấy mảnh vỡ ra xem kỹ, rồi lao xuống bếp, bắc ghế lấy cái đĩa mẻ xuống. Đúng như tôi nghĩ, mảnh vỡ hoàn toàn khớp với chỗ mẻ trên đĩa. Đó chính là mảnh đĩa mà cha tôi đã đặt vào tay mẹ trong ngày đầu tiên họ gặp nhau. Và bây giờ, câu chuyện tình bắt đầu từ mảnh vỡ ấy đã kéo dài đến năm thứ năm mươi tư trong hạnh phúc.
Mới đây, một chị của tôi ngỏ lời xin mẹ chiếc nhẫn hồng ngọc, một chị khác muốn đôi hoa tai của bà. Còn tôi, tôi chỉ mong có được kỷ vật quý nhất đời mẹ, thứ bà trân trọng giữ suốt mấy chục năm qua: mảnh đĩa vỡ nhỏ xíu ấy.