Mảnh gương vỡ

“Thưa tiến sĩ Paparedos, thế nào là ý nghĩa của cuộc đời?”

Câu hỏi bất ngờ khiến cả khán phòng xôn xao. Tiến sĩ Paparedos, nhân vật chính của buổi nói chuyện, giơ tay ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng. Ông nhìn người vừa đặt câu hỏi, như hiểu rằng đó là một vấn đề thật sự thú vị và nghiêm túc.

– Tôi sẽ trả lời câu hỏi của anh ngay bây giờ.

Ông cúi xuống mở túi xách, lấy từ ngăn ví da ra một mảnh gương rất nhỏ, chỉ cỡ bằng nắm tay, rồi bắt đầu kể:

Trong chiến tranh, khi tôi còn là một đứa trẻ, gia đình tôi rất nghèo và sống trong một ngôi làng hẻo lánh. Một ngày nọ, tôi nhặt được những mảnh vỡ từ chiếc gương của một xe máy quân đội Đức bỏ lại bên đường. Tôi cố tìm hết các mảnh để ghép chúng lại với nhau, nhưng điều đó quá khó.

Vì thế, tôi giữ lại mảnh lớn nhất. Tôi dùng đá mài cho nó tròn trịa hơn. Từ đó, tôi bắt đầu dùng mảnh gương ấy làm đồ chơi và thích thú phát hiện ra mình có thể phản chiếu ánh sáng vào những nơi tối tăm mà ánh nắng không chiếu tới, như hang sâu, khe đá hay các hốc tối. Tôi rất thích trò chơi ấy.

Tôi giữ mảnh gương nhỏ bên mình suốt những chặng đường phiêu bạt. Mỗi khi rảnh, tôi lại tiếp tục trò chơi đó. Đến khi trưởng thành, tôi mới hiểu rằng nó không chỉ là một trò chơi trẻ con, mà còn là một ẩn dụ về điều tôi nên cảm nhận và thực hiện trong cuộc đời.

Tôi nhận ra mình không phải là ánh sáng, cũng không phải nguồn sáng. Nhưng niềm tin vào sự thật, lòng trắc ẩn, sự cảm thông và tinh thần vượt lên cuộc sống mà tôi nhận thức được chính là những nguồn sáng. Chúng sẽ chiếu đến những góc tối nếu tôi biết hướng lòng mình soi rọi vào đó. Tôi chỉ là một mảnh vụn của tấm gương mà chính tôi cũng không biết hình dạng trọn vẹn của mình. Nhưng với những gì có trong tâm hồn, tôi hy vọng có thể phản chiếu ánh sáng đến những nơi tối tăm quanh tôi, đến những khoảng tối trong trái tim và tâm hồn con người. Biết đâu tôi có thể làm thay đổi điều gì đó ở họ. Có lẽ những người khác cũng sẽ nhận ra điều ấy và làm như vậy. Tôi đã sống như thế, và đó chính là ý nghĩa cuộc đời tôi.”

Cả hội trường im lặng, không một tiếng động, thậm chí không có một tràng pháo tay. Những điều Paparedos vừa nói hoàn toàn nằm ngoài sự mong đợi của mọi người đối với một người nổi tiếng và uyên thâm như ông. Nhưng tất cả đều hướng về ông với ánh mắt sáng lên như vừa bừng tỉnh, giống như những tấm gương mà lời tâm sự giản dị, sâu sắc của ông vừa soi rọi vào.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Cây giữ phiền muộn

Cây giữ phiền muộn

Người thợ tôi thuê để sửa lại nông trại vừa kết thúc ngày làm việc đầu tiên đầy mệt nhọc. Hôm ấy, anh đến muộn hơn hai giờ vì xe bị bể bánh, hệ thống điện trục trặc và chiếc xe tải...
Bức thư gửi cuộc sống

Bức thư gửi cuộc sống

Một buổi chiều, thầy hiệu trưởng trường của con trai tôi gọi điện, nói rằng ông có chuyện quan trọng muốn trao đổi và hỏi liệu có thể ghé thăm tôi không. Tôi nghĩ chắc ông muốn tôi...
Có thể cuộc sống đã công bằng

Có thể cuộc sống đã công bằng

Năm mười tám tuổi, tôi đã có thể đứng trước lớp và đọc bài văn do chính mình suy nghĩ, tưởng tượng ra. Trong bài viết ấy, tôi miêu tả cảm giác háo hức của những người bạn cùng...
Ngôi nhà có một nghìn chiếc gương

Ngôi nhà có một nghìn chiếc gương

Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ xa xôi, có một nơi được gọi là “Ngôi nhà có 1000 chiếc gương”. Một chú chó nhỏ yêu đời nghe nói về nơi ấy nên quyết định đến thăm. Khi đến nơi,...
Đôi tay của mẹ

Đôi tay của mẹ

Khi bước vào lứa tuổi thiếu niên, chúng ta thường sống trong một thế giới khác với mẹ mình, một thế giới mà các bà mẹ chỉ có thể quanh quẩn bên ngoài và không thể xâm nhập vào...
Chạm đáy

Chạm đáy

Gia đình tôi vừa chuyển đến thị trấn. Hồi trước chuyện kết thân bạn mới thật dễ dàng đối với tôi, nhưng bây giờ, vì hay ngượng ngập về dáng vẻ của mình nên tôi cảm thấy rất khó....
Khiếm khuyết của cha

Khiếm khuyết của cha

Cho đến khi học trung học tôi mới nhận ra cha mình bị sứt môi hở hàm ếch bẩm sinh nhưng trong mắt tôi cha chỉ có một gương mặt duy nhất từ khi tôi mới chào đời. Tôi nhớ trong một...
Dời núi

Dời núi

Đã mấy lần, Carolyn, con gái tôi cứ khẩn khoản gọi điện thoại mời tôi. - Mẹ ơi, nhất định mẹ phải đến đây xem vườn hoa thủy tiên trước khi chúng tàn mẹ nhé! Tôi rất muốn đi, nhưng...
0.24601 sec| 867.813 kb