Vì sao ngỗng trời bay thành hình mũi tên?

Ngỗng trời là loài chim di cư tránh rét. Mỗi mùa thu, từ quê hương Siberia, chúng kết thành từng đàn lớn bay về phương nam ấm áp. Trên hành trình dài ấy, chúng thường giữ đội hình rất chặt chẽ, lúc xếp thành hình mũi tên, lúc dàn hàng ngang, vừa bay vừa kêu “cạc, cạc”.
Tiếng kêu ấy thực ra là tín hiệu liên lạc giữa các cá thể trong đàn. Nhờ đó, chúng có thể chăm sóc lẫn nhau, gọi nhau cất cánh hoặc báo hiệu lúc hạ xuống nghỉ ngơi. Tốc độ bay đường dài của ngỗng trời khá nhanh, có thể đạt khoảng 69 đến 90 km/giờ.
Dù bay nhanh, hành trình về phương nam của ngỗng trời vẫn thường kéo dài một đến hai tháng. Trong chuyến bay xa, ngoài việc vỗ cánh, chúng còn biết tận dụng các luồng không khí nâng lên để lượn trong không trung, nhờ đó tiết kiệm sức lực. Khi con bay phía trước vỗ cánh, nó tạo ra một luồng khí yếu phía sau. Con bay sau có thể lợi dụng luồng khí này để đỡ tốn sức hơn. Cứ như vậy, từng con nối nhau thành hình mũi tên hoặc thành hàng ngang ngay ngắn.
Cách xếp đội hình này còn là biểu hiện của bản năng sống bầy đàn và giúp đàn dễ phòng vệ trước kẻ thù. Đàn ngỗng thường do một con già nhiều kinh nghiệm dẫn đầu. Những con non hoặc yếu hơn được xếp vào giữa đội hình để được bảo vệ. Khi nghỉ bên bờ nước để kiếm ăn, thường có một con ngỗng già làm nhiệm vụ canh gác. Nếu bay đơn lẻ về phương nam, ngỗng trời sẽ dễ gặp nguy hiểm hơn nhiều.