Người bạn tâm giao

Người bạn tâm giao – Kho truyện cổ tích

Choảng! Chiếc ly trên khay của tôi rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh, sữa tươi văng tung tóe. Mặt đỏ bừng, tôi cúi xuống nhặt những mảnh thủy tinh. Chợt một giọng đàn ông vang lên:

– Không sao đâu. Để tôi giúp.

Ngẩng lên, tôi bắt gặp một đôi mắt xanh biếc và nụ cười rạng rỡ. Don và tôi đã gặp nhau như thế, trong khuôn viên Đại học Colorado vào mùa hè năm 1952. Tôi đến đó để học khóa mùa hè. Don cũng vậy. Ngoài ra, anh còn làm thêm công việc dọn bàn ăn trong căng tin.

Không lâu sau, Don gọi điện mời tôi đi chơi. Tôi xúc động đến mức không thể ăn uống gì trước mặt anh. Don nghiêm túc, thông minh, đẹp trai như một hoàng tử. Tôi như nuốt từng lời anh nói khi anh chở tôi đi ngắm thành phố Boulder và cảnh núi non hùng vĩ của Colorado. Tôi ngạc nhiên trước sức hút của anh. Tôi thấy mình non trẻ và yếu đuối quá. Don đối xử với tôi như một công chúa, nhưng cũng như một người trưởng thành biết suy nghĩ. Anh cởi mở hoàn toàn. Chúng tôi có thể trò chuyện về tình cảm, một điều hết sức xa lạ với tôi.

Mùa hè năm ấy là sự hòa trộn giữa những buổi học dài lê thê và những khoảnh khắc bên Don dường như quá ngắn ngủi. Rồi cũng đến lúc tôi phải trở về quê nhà ở Houston, lòng tràn ngập nỗi buồn.

Chúng tôi viết thư cho nhau mỗi ngày. Tháng chín năm đó, Don và em trai anh lái xe đến Texas thăm tôi. Tôi vừa phấn khích vừa hồi hộp, thật ra là sợ hãi thì đúng hơn. Chuyện tình lãng mạn giữa hai tiểu bang xa xôi giống như một giấc mơ. Giờ đây, nó trở thành hiện thực.

Sau khi Don và em trai anh rời đi, ba tôi gọi tôi vào phòng nói chuyện. Ông lên tiếng:

– Trish, ba muốn con hiểu rằng ba thích anh bạn của con. Cậu ta là một thanh niên thông minh, có tư cách tốt, và ba nghĩ cậu ta sẽ tiến xa trong nghề nghiệp. Tuy nhiên…

Ôi, hai chữ “tuy nhiên” ấy đã nói lên tất cả. Ông tiếp tục:

– Tuy nhiên, có quá nhiều trở ngại. Một, cậu ta theo đạo Thiên Chúa. Hai, cậu ta là người Ý. Ba, cậu ta sống quá xa nơi đây.

Tôi đứng lặng, cổ họng nghẹn lại. Cứ như tôi đang ở một nơi rất xa, loáng thoáng nghe ông nói về đạo Thiên Chúa, về những khác biệt trong quan niệm gia đình, về việc tôi phải hoàn tất chương trình đại học ở Texas. Rồi như thể mọi chuyện đã được giải quyết xong, ông kết luận:

– Ba nghĩ con nên viết thư nói cho cậu thanh niên đó hiểu.

Suốt mười tám năm, tôi chưa bao giờ cãi lời ba. Đó là năm 1952, và chúng tôi chỉ làm những gì người lớn chỉ bảo.

Anh trai tôi từng là “kẻ nổi loạn” trong gia đình, còn tôi đảm nhận vai trò ngược lại. Tôi khóc khi viết thư cho Don, nói rằng chúng tôi khó có thể tiếp tục mối quan hệ này. Thành thật mà nói, một phần trong tôi cũng sợ hãi: sợ rằng chàng trai thân thiện, đẹp trai và thông minh ấy có thể yêu tôi. Tôi không thể tưởng tượng mình sẽ sống quá xa gia đình và bạn bè.

Sau đó, tôi nhận được lá thư hồi âm dài chín trang. Don nói anh đã đoán ra điều ấy, và anh rất buồn. Lời lẽ của anh dịu dàng, cảm thông, khiến tôi được an ủi rất nhiều. Anh nói muốn để lại cho tôi những kỷ niệm ngọt ngào và thi vị nhất về khoảng thời gian ngắn ngủi chúng tôi ở bên nhau. Anh muốn tôi luôn nghĩ đến mùa hè ở Colorado như một trong những quãng thời gian hạnh phúc nhất đời.

Lá thư của Don thật tuyệt vời. Tuyệt vời đến mức tôi không thể vứt đi. Không bao giờ. Tôi giữ tấm ảnh của anh và lá thư ấy trong cuốn nhật ký riêng.

Năm tháng sau, ba tôi qua đời vì một cơn đau tim. Tôi viết thư báo tin cho Don nhưng không nhận được hồi âm.

Vài tháng sau, tôi bắt đầu hẹn hò và kết hôn với một người khác. Một người sống gần nhà. Một người biết rõ ba tôi và được ông tán thành. Một người giúp tôi vượt qua nỗi đau buồn trước cái chết của ba. Chúng tôi có bốn đứa con tuyệt vời và những năm đầu khá hạnh phúc. Nhưng chúng tôi có quan niệm sống khác nhau. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm, chúng tôi chia tay sau hai mươi bảy năm chung sống.

Chúng tôi bán nhà, và tôi mua một căn nhà phố. Khi sắp xếp sách vở lên kệ, tôi bắt gặp cuốn nhật ký, tấm ảnh của Don và lá thư của anh. Tôi mở những trang thư mỏng manh, vàng úa ra xem, thấy lại những vệt nước mắt ngày xưa. Tôi chợt bị thôi thúc phải viết thư cho anh, để hỏi thăm sau ba mươi năm dài đằng đẵng.

Tôi thức gần suốt đêm để viết rồi đọc đi đọc lại nhiều lần. Tôi kể cho anh nghe những gì đã xảy ra trong cuộc đời mình. Tôi cảm thấy một sức sống mới lan tỏa khắp thân thể. Lời lẽ cứ tuôn trào trên trang giấy. Tôi cũng nói rằng anh không cần hồi âm, chỉ là tôi cần viết, thế thôi.

Trước kia, anh từng nói muốn mở văn phòng luật sư ở Denver. Tôi tra danh bạ điện thoại thành phố Denver và thấy tên anh ở đó. Tôi gửi lá thư đi, lòng đầy hồi hộp và mong đợi. Tôi tin rằng thế nào mình cũng nhận được hồi âm.

Một tuần sau, khi nhìn thấy nét chữ quen thuộc trên phong bì, tôi chần chừ trong giây lát. Tôi ngồi im nhìn nó rất lâu rồi mới mở ra. Anh cho biết vợ anh đã mất cách đó ba tháng, và họ không có con. Don nói ba mươi năm trước, sau chuyến đi Houston thăm tôi, anh trở về và chuyển địa chỉ nên không nhận được lá thư báo tin ba tôi mất.

Chúng tôi thường xuyên gọi điện cho nhau suốt nhiều tháng sau đó. Cuối cùng, chúng tôi quyết định phải gặp lại và chọn thành phố Santa Fe làm điểm hẹn, nơi cả hai chưa từng đặt chân tới. Khi bước xuống cầu thang máy bay, tôi đảo mắt tìm Don. Rồi tôi thấy ngay gương mặt tươi cười ấy, đôi mắt xanh biếc ấy, chỉ là mái tóc anh giờ đã bạc nhiều. Cổ họng tôi nghẹn lại, hai bàn tay run rẩy khi chúng tôi bước về phía nhau. Rồi chúng tôi ôm nhau. Mắt cả hai đều nhòa lệ. Ba mươi năm xa cách đã được nối liền. Ngay lập tức, lời nói tuôn ra không dứt. Chưa hết câu này đã có câu khác nối tiếp. Thật thân quen. Thật tâm đắc.

Mối tình lãng mạn của chúng tôi còn chịu thêm một năm xa cách. Trong thời gian đó, tôi thu xếp chuyển nhà, còn anh giải quyết công việc gia đình. Chúng tôi giống như những người bạn tâm giao. Cuối cùng, tháng Tư năm sau, chúng tôi cưới nhau. Bà con và bạn bè ngạc nhiên, hỏi làm sao tôi có thể ra đi, bỏ lại tất cả sau lưng. Tôi chỉ mỉm cười thay cho câu trả lời. Nhưng trong thâm tâm, một giọng nói thì thầm bên tai: “Cứ nhìn tôi đi”.

Đến tuổi này, tôi đã học được cách hiểu trái tim mình. Tôi đã học cách lắng nghe giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ đáy lòng, học cách chú ý đến trực giác của mình. Tôi đã học được cách tin tưởng vào bản thân.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Lật đật

Lật đật

Ngày tôi mới chập chững biết đi, vấp ngã là điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần ngã, tôi thường nằm lì trên sàn nhà, chờ mẹ đến dỗ dành hoặc cho quà mới chịu ngồi dậy.Có một lần tôi...
Lời nói dối của trái tim

Lời nói dối của trái tim

Có một người sưu tầm tranh già nua, mù lòa, sống ở một thị trấn nhỏ nghèo nàn của nước Đức sau chiến tranh. Ông xem những bức tranh trong bộ sưu tập của mình quý hơn cả sinh mệnh,...
Những lá bài xoay ngược cuộc đời

Những lá bài xoay ngược cuộc đời

Làm thế nào mà tôi đã thoát khỏi sự bủa vây của quá khứ?Vào những buổi chiều thứ bảy khi tôi lên 10, cha tôi thường dắt tôi đến một tiệm nhỏ bán bánh mì xăng-quýt ở dưới phố...
Làm sao có thể xin lỗi người khác

Làm sao có thể xin lỗi người khác

“Cho mình xin lỗi” – thật là dễ dàng để viết câu này xuống giấy. Nhưng khi phải thốt ra với một ai đấy, ta thường cảm thấy “nghẹn nghẹn” trong cổ họng, như danh ca Elton John đã...
Xin thầy hãy dạy cho con tôi

Xin thầy hãy dạy cho con tôi

(Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học. Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi...
Sức sống của cây xương rồng

Sức sống của cây xương rồng

Đã bao giờ bạn dành thời gian để ngắm một cây xương rồng rồi tự hỏi: “Tại sao cây xương rồng lại có thể sống trong bất kỳ thời tiết nào cũng được?”. Vâng, cây xương rồng tuy không...
Chiếc mặt nạ

Chiếc mặt nạ

Ngày xưa có một ông vua rất độc ác, ông không được lòng dân cũng như quan quân trong triều. Trong một thời gian dài, ông phải đích thân cầm quân đi đánh dẹp những cuộc nổi loạn...
Tôi và những người khó tính

Tôi và những người khó tính

Nếu là người dưng thì tôi không có gì để nói, đằng này những người khó tính nhất trên đời lại là những người thân của tôi. Họ luôn áp đặt tôi vào một lối sống khuôn khổ. Bất cứ...
0.23633 sec| 887.719 kb