Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

An-đrây-ca lên 9 tuổi, sống cùng mẹ và ông. Ông của em đã 96 tuổi nên sức khỏe rất yếu.
Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi mua thuốc. Cậu bé nhanh nhẹn chạy đi ngay, nhưng dọc đường gặp mấy đứa bạn đang đá bóng rủ chơi cùng. Mải chơi một lúc, em mới sực nhớ lời mẹ dặn, vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.
Bước vào phòng ông nằm, em hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc. Thì ra ông đã qua đời. “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông mất.” An-đrây-ca òa khóc, kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi em:
- Không, con không có lỗi. Chẳng có thứ thuốc nào cứu được ông đâu. Ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng An-đrây-ca không nghĩ như vậy. Suốt đêm ấy, em ngồi nức nở dưới gốc cây táo do chính tay ông vun trồng. Mãi về sau, khi đã lớn, em vẫn luôn tự dằn vặt: “Giá như mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa!”