Nỗi đau

Bà là một góa phụ lớn tuổi. Chồng bà đã qua đời sau một tai nạn xe hơi. Từ đó, bà sống khép kín, không khóc than, cũng không tâm sự với bất kỳ ai về cái chết của chồng. Hầu như ngày nào bà cũng ngồi nhìn ra cửa sổ một cách vô định, không nấu ăn, không chăm sóc khu vườn và cũng không còn chăm sóc chính bản thân mình.
Con gái bà đã tìm mọi cách để giúp mẹ vượt qua tình trạng bế tắc ấy nhưng đều vô vọng. Nhiều bác sĩ chẩn đoán và điều trị chứng trầm cảm cho bà nhưng vẫn không có kết quả. Rồi một ngày, người con gái đưa bà đến gặp một bác sĩ tâm lý.
Ban đầu, bà và bác sĩ chỉ ngồi quan sát nhau mà không nói chuyện. Trông bà khá trẻ so với tuổi bảy mươi, nhưng trong bà dường như không còn chút sức sống.
Người bác sĩ bắt đầu gợi chuyện, hỏi vì sao bà đến đây.
- Chồng tôi đã mất. - Bà im lặng một lúc rồi nói tiếp. - Các con tôi muốn tôi được khuây khỏa sau cái chết của cha chúng. Nhưng không ai hiểu được cả.
- Tôi hiểu bà như mất đi một nửa cuộc sống của mình. Chỉ có chồng bà mới thật sự hiểu nỗi mất mát ấy. Và cũng chỉ ông ấy mới biết cuộc sống của hai người trước đây hạnh phúc đến nhường nào. - Bác sĩ nói.
Bà quay sang nhìn bác sĩ. Đôi mắt nâu đen của bà không còn một tia sáng.
- Nếu lúc này ông ấy đang có mặt ở đây, bà sẽ nói gì?
Bà nhìn bác sĩ rất lâu rồi từ từ nhắm mắt. Bà bắt đầu nói, như thể đang nói với người chồng thân yêu của mình, về cuộc sống của bà từ khi không còn ông. Bà kể cho ông nghe cảm giác khi phải tự mình làm mọi việc mà trước đây cả hai cùng làm. Bà nói rằng thật khó khăn khi phải chấp nhận ông thực sự không còn nữa. Bà thấy còn quá nhiều điều chưa kịp làm và chưa kịp chia sẻ cùng ông. Rồi bà khóc, khóc rất nhiều như thể chưa bao giờ được khóc.
Đợi bà qua cơn xúc động, bác sĩ hỏi liệu còn điều gì bà chưa nói với ông không. Bà bảo rằng bà rất giận ông vì ông đã để bà phải sống một mình khi về già, rằng ông đã không thực hiện lời hứa với bà.
- Ông ấy đã dạy tôi biết thế nào là tình yêu cuộc sống... - Bà tiếp tục kể. Vị bác sĩ vô cùng xúc động và ngạc nhiên khi nghe câu chuyện tình lãng mạn của hai người.
- Giả sử ông ấy đang ngồi đây, trước mặt bà, là tôi đây. Ông ấy sẽ hỏi bà điều gì về cuộc sống của bà trong suốt hai năm qua? - Bác sĩ hỏi.
- Anh ấy sẽ hỏi tôi: “Tại sao em lại nhớ anh bằng một nỗi đau đớn vô bờ và hành hạ bản thân mình như vậy? Điều mong muốn lớn nhất trong cuộc đời anh là mang đến cho em niềm vui mà”. Khi nói xong, một tia sáng hiếm hoi lấp lánh trong mắt bà. Dường như bà được trở lại với chính mình của hai năm trước.
Sau buổi trò chuyện ấy, bà dần hiểu rằng tưởng nhớ một người không có nghĩa là phải đắm chìm trong đau buồn, giam mình trong ký ức và sống khép kín. Khoảng một năm sau, bà gửi cho bác sĩ một tập các bài viết trích từ tờ báo địa phương về tổ chức từ thiện mà bà đang tham gia, nơi có những người giống như bà, kèm lời đề tặng: “Từ trong tuyệt vọng, tôi đã quyết định nhổ neo, căng buồm và lướt sóng ra khơi”.
Trước mỗi nỗi đau hay mất mát, dường như chúng ta phải lựa chọn cuộc sống thêm một lần nữa. Ta không bắt buộc phải quên đi tất cả, nhưng thời gian sẽ chữa lành, để ta nhớ về bằng yêu thương chứ không phải bằng nỗi đau.