Tấm thiệp mừng

Tấm thiệp mừng – Kho truyện cổ tích | Đọc và nghe truyện cổ tích miễn phí

Tôi nghe nói có nhiều cặp vợ chồng yêu nhau thắm thiết đến mức có thể đọc được ý nghĩ của nhau. Khi còn trẻ, tôi từng mơ về một tình cảm gắn bó như vậy. Khi trưởng thành, tôi tìm thấy điều đó trong mối quan hệ với chồng mình. Chúng tôi có một thứ ngôn ngữ không lời, một sự đồng cảm rất sâu. Anh nói ra điều tôi vừa định nói. Anh gọi điện đúng lúc tôi sắp cầm máy lên gọi cho anh. Thậm chí chúng tôi còn có những giấc mơ giống nhau. Chúng tôi biết đó là một món quà đặc biệt nên luôn nâng niu và gìn giữ. Nhưng khi kỷ niệm ngày cưới lần thứ bảy đến gần, mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu thay đổi. Một khoảng cách lớn dần xuất hiện giữa hai người.


Xét ở một khía cạnh, khoảng cách ấy rất rõ ràng. Chúng tôi hầu như rất ít gặp mặt nhau. Mỗi buổi sáng, chồng tôi rời nhà trước bình minh, lái xe một tiếng đến nơi làm, nhận ca trực kéo dài tám tiếng rưỡi, rồi lại lái xe một tiếng về nhà. Chúng tôi trao nhau một nụ hôn vội nơi ngưỡng cửa, sau đó tôi rời đi để nhận ca trực đêm toàn thời gian. Chúng tôi hiểu phải phân công như vậy mới đủ tiền lo cho con cái, nhưng cuộc hôn nhân của chúng tôi lại chịu ảnh hưởng trực tiếp.

Chúng tôi vẫn gọi điện cho nhau mỗi ngày, nhưng các cuộc trò chuyện càng lúc càng gượng gạo và lặp lại như một kịch bản. Chẳng hạn tôi hỏi:

- Chuyến về nhà của anh thế nào?

- Bình thường. Như mọi ngày.

- Ngoài đường có kẹt xe không?

- Không nhiều lắm. Buổi tối của em thế nào?

- Bình thường. Không có gì đặc biệt. Tối nay anh muốn ăn gì?

- Ăn gì cũng được. Em nấu sao anh ăn vậy.

Chúng tôi tiếp tục trò chuyện như thế cho đến khi ai đó ở chỗ làm gọi anh, hoặc bọn trẻ gọi tôi.

Tôi nhớ những cuộc trò chuyện sâu sắc mà chúng tôi từng dành cho nhau. Giờ đây, chúng tôi không còn nhắc đến thời sự hay chính trị. Chúng tôi cũng không bàn về công việc của anh vì sếp anh ngồi làm gần đó. Chúng tôi không nhắc đến sách báo hay phim ảnh, bởi lâu lắm rồi tôi chẳng đọc sách hay xem phim.

Chúng tôi vẫn gặp nhau vào cuối tuần, nhưng hầu như không nói được những điều cần nói. Sự căng thẳng của cả tuần làm chúng tôi mệt nhoài và cáu kỉnh. Vậy là mỗi khi “gặp nhau cuối tuần”, chúng tôi lại dành thời gian để cãi nhau.

Ngoài khoảng cách về thời gian và không gian, tình cảm của chúng tôi dường như cũng không còn gắn bó như xưa. Câu nói “Anh yêu em”, “Em yêu anh” chỉ còn là lời đầu môi chót lưỡi, chẳng mang nhiều ý nghĩa. Chúng tôi không có thời gian để bộc bạch tâm hồn hay chia sẻ ước mơ. Chúng tôi quá bận rộn và quá mệt mỏi, chẳng còn đủ sức cải thiện lại tình cảm. Giờ đây, chúng tôi giống như hai người chỉ “góp gạo nấu cơm chung”.

Sự xa cách về tình cảm khiến trong tôi âm thầm tích tụ tức giận. Vì hoàn cảnh, tôi phải dành hết thời gian ban ngày để chăm sóc con cái và nhà cửa. Dọn xong bữa tối, tôi đi làm đến tận ba giờ sáng hôm sau mới về. Tôi ganh tị với chồng. Buổi tối, anh có nhiều thời gian rảnh sau khi dỗ con ngủ. Anh có thể đọc sách, xem TV rồi lên giường ngủ một giấc ngon lành. Tôi xấu hổ vì ý nghĩ đó nên không nói với anh. Nhưng chính sự chịu đựng thầm lặng ấy lại khiến mọi chuyện thêm nặng nề.

Nỗi tuyệt vọng đè nặng lên tôi khi ngày kỷ niệm cưới lần thứ bảy đến gần.

Trước ngày ấy, tôi lê bước đến tiệm bán thiệp để tìm một tấm phù hợp. Trong thâm tâm, tôi tự thuyết phục rằng đây sẽ là tấm thiệp cuối cùng tôi tặng anh. Khi đọc qua những dòng chữ tha thiết trên từng tấm thiệp, mắt tôi nhòa lệ. Tôi thấy vừa yêu thương, vừa sợ hãi rằng mình sẽ đánh mất người đàn ông quan trọng nhất đời mình. Tôi hiểu mình cần nói cho anh biết mọi tâm tư, để có thể vượt qua nỗi đau và sợ hãi. Tôi phải tìm cách đưa mối quan hệ của chúng tôi trở lại như xưa. Tôi cần nhớ lại chúng tôi đã từng gắn bó với nhau thế nào.

Sau một tiếng đọc từng tấm thiệp, tôi chọn được một tấm gần như hoàn hảo. Những dòng chữ trong đó nói hộ hết tình cảm trong lòng tôi, cứ như chính tay tôi viết ra. Nó nói về tình yêu và lời cam kết trong hôn nhân. Nó nhắc hai người yêu nhau phải chia sẻ hy vọng và ước mơ, trở ngại và thất vọng. Nó khuyến khích vợ chồng hâm nóng lại mối quan hệ để mỗi ngày đều có thể đẹp như một ngày kỷ niệm.

Buổi sáng ngày kỷ niệm lần thứ bảy, tôi nhét tấm thiệp vào cặp táp của anh rồi lê chân vào phòng ngủ.

Khi tỉnh dậy, tôi bước xuống cầu thang và thấy một phong bì đề tên mình đặt trên bàn bếp. Mở phong bì ra, tôi thấy một tấm thiệp giống hệt tấm thiệp tôi đã tặng anh. Những dòng chữ tha thiết ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi. Chúng tôi đã mua cùng một tấm thiệp để tặng nhau. Khi tôi chộp lấy điện thoại định gọi cho anh, chuông bỗng reo. Tôi nhấc máy:

- Alô?

Giọng anh vang lên từ đầu dây bên kia:

- Anh yêu em nhiều.

Sống mũi tôi cay xè, mắt cũng nhòe đi. Tôi nghẹn ngào đáp:

- Em cũng yêu anh.

- Anh đã xin nghỉ hôm nay để chúng ta có thể ở bên nhau. Tối nay em xin nghỉ được không?

- Em sẽ xin nghỉ ngay sau khi cúp máy.

- Vậy một tiếng nữa chúng ta gặp nhau nhé?

- Em đang nóng lòng chờ anh đây.

Đột nhiên, khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại. Khi anh về nhà, chúng tôi trò chuyện say sưa, cười vang và tận hưởng sự hiện diện của nhau như những ngày xưa cũ. Tôi thật sự tin rằng những người có thể đọc được ý nghĩ của nhau chính là những người đang yêu nhau thắm thiết.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Niềm tin của người luôn thất bại

Niềm tin của người luôn thất bại

Với Sparky, việc học rất quan trọng, nhưng cũng là điều gần như không tưởng. Cậu rớt tất cả các môn ở lớp tám. Lên trung học, cậu thi trượt môn vật lý và nhận điểm 0. Sparky rớt...
Bài thuyết giảng

Bài thuyết giảng

Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống và cộng đồng vào mỗi chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động để các cậu bé trong làng cùng...
Hạnh phúc bình dị

Hạnh phúc bình dị

Mỗi buổi sáng thức dậy, nếu bạn vẫn khỏe mạnh và bệnh tật hiểm nghèo chưa tìm đến, bạn đã may mắn hơn hàng trăm ngàn người có thể sẽ qua đời trên giường bệnh hoặc vì những tai nạn...
Truyện cuộc sống

Truyện cuộc sống

Một phụ nữ da trắng khoảng năm mươi tuổi đi đến chỗ ngồi của mình và nhìn thấy hành khách ngồi cạnh là một người đàn ông da đen.Người phụ nữ lập tức tức giận và gọi tiếp viên hàng...
Người chạy cuối cùng

Người chạy cuối cùng

Phần thưởng cao quý nhất dành cho công sức lao động của một người không phải là những gì người ấy nhận được, mà là qua đó, người ấy tự cảm nhận mình đã trưởng thành như thế nào. –...
Quyền được khóc

Quyền được khóc

Trong vùng ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bên bàn ăn, bao quanh là cả gian nhà đang ngủ yên trong bóng đêm, tôi lặng lẽ ngồi khóc một mình. Cuối cùng, tôi cũng đưa được hai đứa con...
Lòng ái quốc

Lòng ái quốc

Đầu bài thi của con sáng nay là: “Tại sao anh yêu xứ sở của anh?”. Con đã cảm động về chuyện Chú Lính đánh trống hôm trước, cha chắc chắn con đã làm bài một cách dễ dàng. Tại sao...
Nụ cười và lòng hào hiệp

Nụ cười và lòng hào hiệp

Một chiều tháng 3 ấm áp, tôi đón xe buýt về nhà. Tôi ngồi ở hàng thứ ba, cạnh cửa sổ phía tài xế. Lúc đó đã gần sáu giờ chiều, nhưng xe vẫn chưa đầy và người tài xế chẳng tỏ vẻ gì...
0.23550 sec| 879.734 kb