Thầy và trò

Năm nọ, cậu học trò dốt nhất lớp đến chúc Tết thầy. Ông đồ rất ngạc nhiên vì trò này vốn chậm chạp nhất lớp, vậy mà lại là người đến chúc Tết thầy sớm nhất. Thầy hỏi:
– Sao con không đi cùng các bạn mà lại đến một mình?
Cậu học trò khoanh tay thưa:
– Vì con học dốt, tiếp thu chậm nên con ngại đi cùng các bạn. Hơn nữa, nếu đi cùng các bạn thì khi đến, cả buổi thầy chỉ nói chuyện với những bạn giỏi thôi… Con sẽ không được trò chuyện cùng thầy.
Ông đồ trầm ngâm một lúc, rồi bảo vợ lấy ra một chiếc phong bao, một đĩa xôi và một cái đùi gà. Thầy chỉnh lại vạt áo, nâng khay lễ lên và nói:
– Ngày Tết, thầy có chút lễ mọn biếu con. Thầy vui vì ngay đầu năm con đã cho thầy một bài học lớn. Con cũng là thầy của ta.
Cậu học trò dốt tái mặt, lắp bắp:
– Con xin lỗi thầy! Nếu con nói điều gì không phải, mong thầy bỏ qua. Xin thầy đừng làm thế. Con sợ lắm…!
Ông đồ bảo:
– Không, con không nói sai gì cả. Lời nói thật của con đã cho ta một bài học quý. Đã làm thầy thì phải biết đối xử công bằng với tất cả học trò. Dù là trò dốt hay trò giỏi, dù gia cảnh khó khăn bần hàn hay giàu có, người thầy cũng phải công bằng. Con cũng chính là thầy của ta.
Sau Tết ấy, cả ông đồ và cậu học trò kia đều thay đổi. Cậu trò học tiến bộ rất nhiều, về sau thi cử đỗ đạt hiển vinh và được làm quan trong triều.
Ai cũng có ít nhất một người thầy.
Ai cũng có thể trở thành một người thầy của ai đó.