Thi nói khoác

Một ngày nghỉ rảnh rỗi, bốn ông quan tụ lại ăn uống. Rượu vào lời ra, cả nhóm nổi hứng bày ra một cuộc thi xem ai nói khoác giỏi hơn. Quan thứ nhất mở đầu:
– Tôi vẫn nhớ hồi nhậm chức ở một huyện nọ, tận mắt thấy một con trâu khổng lồ. Nó chỉ liếm một cái mà sạch bay cả sào mạ!
Quan thứ hai liền tiếp lời:
– Chuyện ấy đã đáng gì. Tôi từng thấy một sợi dây thừng to gấp mười lần cái cột đình làng này cơ!
Quan thứ nhất hiểu ngay ông kia đang nói móc mình, đành chịu lép vế rồi giục quan thứ ba kể tiếp.
Quan thứ ba thong thả nói:
– Tôi từng trông thấy một cây cầu dài đến mức đứng ở đầu này không thể nhìn thấy đầu kia. Có hai cha con nọ, một người ở bên này, một người ở bên kia, cả đời không gặp nổi nhau. Đến khi người cha mất, người con nghe tin vội qua cầu đưa tang, vậy mà sang tới nơi thì nhà đã đoạn tang được ba năm rồi!
Đến lượt quan thứ tư, ông ta cười rồi nói:
– Thế cũng ghê thật. Nhưng tôi còn thấy một cái cây cao khủng khiếp hơn nhiều. Trứng chim từ ngọn cây rơi xuống, mới được nửa đường chim con đã kịp nở, mọc đủ lông cánh rồi bay mất!
Quan thứ ba hiểu ý ông kia muốn nói cây ấy dùng làm chiếc cầu mình vừa khoác lác, nên đành chịu thua.
Cả bốn ông quan khoái chí, vỗ đùi cười vang.
Bỗng một tiếng quát lớn làm họ giật nảy mình:
– Toàn đồ nói láo! Lính đâu, trói hết chúng nó lại cho ta!
Các quan run lẩy bẩy, cuống cuồng nhìn quanh xem ai dám hỗn xược. Hóa ra tiếng quát ấy là của anh lính hầu. Bấy giờ một ông quan mới nghiêm giọng hỏi:
– Thằng kia, mày định trói ai?
– Bẩm quan, con thấy các quan đang thi nói khoác nên con cũng xin nói khoác theo cho vui ạ!