UFO và những hắc nhân bí ẩn

Theo lời kể của các nhân chứng, những người mặc đồ đen (MIB - Men in Black) dường như luôn nắm được thông tin về mọi vụ chạm trán với UFO (vật thể bay không xác định), hoặc những sự việc tương tự xảy ra trên thế giới.
Đôi mắt của những người bí ẩn này được mô tả là hơi lồi và phát ra một thứ ánh sáng lạ, khiến họ luôn phải đeo kính râm. Họ thường xuất hiện theo nhóm ba người, mặc đồng phục và đi trên những chiếc Cadillac mới tinh... Cho đến nay, câu chuyện về những người mặc đồ đen vẫn còn phủ trong màn sương huyền bí, hấp dẫn chẳng kém gì những truyền thuyết về đĩa bay và người ngoài hành tinh...
BÍ ẨN NHƯ NHỮNG UFO
Khái niệm “những người mặc đồ đen” xuất hiện lần đầu vào những năm 1950 và 1960. Theo Jerome Clark, nhà nghiên cứu UFO, cuộc chạm trán đầu tiên với những người mặc đồ đen có lẽ diễn ra vào năm 1953, khi một nhà nghiên cứu tên Albert K- Bender khẳng định rằng ông đã khám phá ra bí mật phía sau những chiếc đĩa bay. Tuy nhiên, sau đó Bender bị ba người đàn ông mặc đồ đen, đội mũ đen đe dọa và buộc không được tiết lộ bí mật ấy.
Năm 1963, đúng một thập kỷ sau cuộc viếng thăm của những vị khách lạ, Albert Bender cho xuất bản cuốn sách “Plying Saucers and the Three Men In Black”. Trong sách, tác giả không chỉ nhắc đến những người đàn ông mặc đồ đen mà còn nói tới ba người phụ nữ trong bộ đồ trắng toát. Theo Bender, ánh mắt của họ có một sức hút kỳ lạ, dường như lồi ra và phát sáng; đó là lý do họ luôn đeo kính râm khi xuất hiện. Thành viên của MIB thường đi theo nhóm ba người, mặc đồng phục và ngồi trên những chiếc Cadillac mới tinh.
Một câu chuyện kỳ lạ khác kể về một gia đình vô tình nhìn thấy UFO. Sau sự việc ấy, gia đình này có một vị khách hết sức khác thường ghé thăm. Ivan Sanderson, người kể lại câu chuyện trong cuốn “Uninvited Visitors”, mô tả vị khách: “Cao hơn 2 mét, đầu nhỏ, da trắng khác thường, trông rất đáng sợ”. Người khách lạ tự nhận mình là nhân viên điều tra bảo hiểm, đến tìm một người có tên trùng với chủ nhà. Ông ta khẳng định người mà mình đang tìm được thừa hưởng một số tiền rất lớn.
Sanderson kể lại: “Vị khách kỳ lạ xuất hiện trong đêm tối, chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng. Anh ta đưa ra thẻ chứng minh nhưng rút lại rất nhanh”. Vị khách ấy hỏi rất nhiều về các vấn đề riêng tư của gia đình, nhưng không hề nhắc tới UFO. Điều đáng sợ nằm trong lời kể của cô con gái: từ chiếc quần của vị khách, có một dòng nước màu xanh chảy ra, nhưng cô không biết đó là gì. Sau khi hỏi han, người khách rời đi, bước vào một chiếc xe đen lớn. Bên trong xe có hai người đang chờ, rồi chiếc xe biến mất trong màn đêm.
THẬT HAY ẢO?
Những người mặc đồ đen được cho là luôn nắm thông tin về mọi vụ đụng độ UFO hoặc những hiện tượng tương tự trên thế giới. Khi xác định được mục tiêu cần tiếp cận, họ thường điều tra rất kỹ và nắm rõ thân thế cũng như cuộc sống của người đó. Trong các câu chuyện được ghi nhận, những người mặc đồ đen không có dụng cụ tẩy não nào cả. Họ cũng không có cách nào khiến nhân chứng quên việc đã tiếp xúc với UFO hoặc người ngoài hành tinh. Thay vào đó, họ dùng các biện pháp như đe dọa, hoặc thuyết phục người đó tin rằng mọi chuyện chỉ là ảo giác, là nhầm lẫn, hoàn toàn không có thật. Có thời kỳ, người ta cho rằng CIA chính là MIB. Tuy nhiên, về sau, nhiều bằng chứng cho thấy không có bất kỳ cơ quan chính phủ nào có thể là MIB; thậm chí động cơ và mục đích để lập ra một cơ quan tương tự cũng không rõ ràng.
Tháng 8/1965, một nhân chứng tên Heflin khẳng định rằng ông đã chụp được một loạt ảnh về UFO khi đang đỗ xe ở Santa Ana Freeway, Nam California. Những bức ảnh cho thấy rõ một vật thể hình đĩa bay lơ lửng trên bầu trời, gây chú ý lớn trong dư luận. Cùng lúc đó, Không lực Hoa Kỳ quyết định điều tra câu chuyện của Heflin. Những cuộc điều tra của đơn vị an ninh cho rằng các bức ảnh có thể là giả. Tuy nhiên, đó chỉ là nhận xét dựa trên bản sao ảnh. Muốn khẳng định, người ta cần có ảnh gốc. Heflin khai rằng ba trong số bốn bức ảnh gốc đã được trao cho một người đàn ông tự xưng là đại diện của Bộ Phòng không Bắc Hoa Kỳ (NORAD). NORAD phủ nhận việc này; họ chưa từng cử điều tra viên nào thực hiện vụ đó. Như vậy, đã có kẻ mạo nhận để lấy đi những bức ảnh. Số ảnh này đã được công bố nên gần như không có giá trị về tiền bạc.
Nếu vậy, kẻ lấy đi những bức ảnh ấy có ý định gì? Che giấu sự thật về UFO? Họ - những người mặc đồ đen - rốt cuộc là ai?
Ngày 11/10/1967, hai năm sau, Heflin lại gặp một vị khách kỳ lạ khác. Ông ta tự xưng là Captain C.H. Edmonds thuộc Không lực Hoa Kỳ. Captain Edmonds hỏi Heflin liệu ông còn quan tâm đến những bức ảnh hay không. Khi Heflin trả lời không, người đàn ông tỏ ra nhẹ nhõm. Đột ngột, ông ta chuyển chủ đề sang tam giác quỷ Bermuda, nơi từng xảy ra hàng loạt vụ mất tích bí ẩn. Người đàn ông này nói rằng các vụ mất tích ấy có liên quan tới UFO. Về sau, Không lực Hoa Kỳ khẳng định họ không có ai mang cái tên như vậy. Mọi cuộc điều tra về người đàn ông bí ẩn cũng không đem lại kết quả.
Sự kỳ bí của MIB thậm chí đã được dựng thành bộ phim khoa học giả tưởng nổi tiếng “Men in Black”, từng công chiếu tại Việt Nam. Bộ phim kể về những người mặc đồ đen bí ẩn - những kẻ luôn tìm cách xóa trí nhớ của bất kỳ ai lỡ nhìn thấy UFO. Trong phim, MIB là một tổ chức phi chính phủ có nguồn gốc vô cùng bí ẩn. Tổ chức này gồm các thành viên mặc đồ đen, sử dụng một thiết bị tên “Neuralyzers” để... xóa trí nhớ của những người đã trót thấy UFO.
Dẫu cho đến nay, những câu chuyện về MIB lẫn UFO vẫn còn thiếu sức thuyết phục, chúng vẫn luôn hấp dẫn và thu hút bởi vẻ huyền bí cùng sự thoắt ẩn thoắt hiện của mình.