Vì sao người ta ví mắt với máy ảnh?

Có người nói hai mắt giống như hai chiếc máy ảnh đặt trên đầu; cách ví von đó rất có lý. Bên ngoài nhãn cầu là lớp giác mạc không màu, trong suốt, giống như ống kính của máy ảnh. Vì luôn được nước mắt bôi trơn nên giác mạc thường ướt và không bị bụi che phủ.
Ở giữa nhãn cầu có một lỗ nhỏ gọi là đồng tử. Ánh sáng từ bên ngoài thông qua đồng tử đi vào võng mạc ở đáy nhãn cầu. Khi máy ảnh chụp ảnh, người ta thường căn cứ vào độ sáng tối của ánh sáng để điều chỉnh ống kính. Đồng tử cũng tương tự: khi ánh sáng quá mạnh, đồng tử thu nhỏ lại để cản bớt ánh sáng; khi ánh sáng yếu, đồng tử tự động mở rộng ra.
Khi từ ngoài sáng bước vào phòng tối, ta lập tức cảm thấy trước mắt là một khoảng tối đen, không nhìn rõ vật gì; sau một thời gian ngắn mới thích nghi được. Đó là vì khi con người từ chỗ sáng đi vào chỗ tối, đồng tử phải dần dần mở rộng cho đến khi thích ứng với môi trường tối, ta mới nhìn thấy. Trong máy ảnh, phim là bộ phận cảm quang cuối cùng để tạo ảnh. Võng mạc của mắt cũng có chức năng tương tự. Trên võng mạc có vô số tế bào cảm quang. Khi tiếp nhận tín hiệu kích thích của ánh sáng, chúng biến tín hiệu đó thành xung thần kinh, thông qua thần kinh thị giác truyền lên đại não. Nhờ vậy, con người có thể cảm nhận chân thực hình ảnh và màu sắc của mọi vật bên ngoài.