Tại sao cần phải xây dựng kênh đào?

Kênh đào là loại kênh do con người đào ra để nối thông thủy vực của các sông, hồ và biển. Nó có thể cải thiện điều kiện vận tải thủy, rút ngắn thời gian và khoảng cách giao thông vận tải.
Trên thế giới, Trung Quốc là nước làm kênh đào sớm nhất. Ngay từ đời Tần hơn 2000 năm trước, trên đường phân thủy giữa hai con sông Tương và sông Ly, người ta đã đào một kênh gọi là kênh Linh Cừ, dài hơn 20 km. Đây là kênh đào kiểu âu thuyền đầu tiên trên thế giới. Vì thuyền bè có thể thông qua từng âu thuyền để “trèo đèo vượt núi”, nên kênh đào còn được gọi là “chiếc cầu” nối thông đường thủy. Việc xây dựng thành công kênh Linh Cừ khiến giao thông vận tải giữa Hồ Nam và Quảng Tây của Trung Quốc khi đó trở nên thông suốt. Riêng kênh đào Kinh Hàng lớn nhất thế giới lại làm cho năm hệ thống thủy vực là các sông Hải Hà, Hoàng Hà, Hoài Hà, Trường Giang và Tiền Đường liên hệ với vùng đất rộng lớn từ Bắc Kinh đến Hàng Châu, trở thành một mạch máu vận tải thông suốt từ Nam chí Bắc trong lịch sử Trung Quốc.
Kênh đào Panama chạy ngang qua miền Trung Mỹ, tuy chỉ dài 83 km, nhưng lại nối liền giao thông giữa hai đại dương lớn nhất là Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Đây là một con sông nhân tạo cao hơn mặt biển, rộng 91 - 204 m, sâu 12,6 - 26,5 m. Dọc theo kênh có sáu âu thuyền dùng để thay đổi mực nước. Sau khi thông thương, con kênh đào này mỗi năm có thể cho khoảng 1,5 vạn tàu bè đi qua. Kênh đào Panama có tầm quan trọng rất lớn về mặt địa lý, nhưng quy mô của nó nhỏ nên đã hạn chế trọng tải của tàu; nó chỉ có thể cho loại tàu có trọng tải 4 - 5 vạn tấn đi qua.
So với nó, kênh Xuyê nối liền Địa Trung Hải với Hồng Hải là một con kênh đường biển nhộn nhịp nhất thế giới. Nó nối liền ngành thương mại quốc tế trên biển của ba châu lục lớn: châu Âu, châu Á, châu Phi, khiến thời gian và khoảng cách chạy tàu được rút ngắn rất nhiều. Kênh đào Xuyê có tổng chiều dài 193,5 km; sau khi mở rộng, có thể cho loại tàu cỡ lớn có độ sâu mớn nước đạt đến 16 m, tàu đầy tải 21 vạn tấn đi qua.