Nghe kể chuyện cổ tích - Một bà mẹ

Một bà mẹ đang ngồi bên đứa con thơ. Bà buồn rầu vì lo rằng đứa bé của mình sẽ không qua khỏi. Đứa trẻ xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở thoi thóp. Thỉnh thoảng, em lại rên lên rất não nề, khiến người mẹ cúi sát xuống gần con, lòng đau thắt.
Bỗng có tiếng gõ cửa. Một ông già nghèo khổ, trùm kín trong tấm chăn thường dùng khoác cho ngựa, bước vào. Trời rét như cắt, mà có lẽ chẳng thứ áo nào ấm bằng tấm chăn ấy. Bên ngoài phủ đầy băng tuyết, gió thổi vun vút như quất vào mặt.
Ông già run lên vì rét. Nhân lúc đứa bé ngủ thiếp đi, bà mẹ nhóm lò hâm một cốc bia. Ông già ngồi xuống ru đứa trẻ. Người mẹ ngồi trên chiếc ghế gần ông, nhìn đứa con ốm yếu vẫn thoi thóp thở, rồi đưa một bàn tay lên. Bà hỏi:
– Liệu có sao không? Thượng đế hẳn sẽ không bắt nó đi chứ?
Ông già ấy chẳng phải ai khác mà chính là Thần Chết. Ông lắc đầu một cách khó hiểu. Người mẹ gục đầu xuống ngực, nước mắt lăn dài trên má. Suốt ba ngày ba đêm không chợp mắt, bà cảm thấy đầu nặng trĩu.