Nghe kể chuyện cổ tích - Mẹo xử kiện

Ngày xưa, có một ông quan không chỉ ngồi ở công đường chờ dân đưa đơn kiện, mà thường đi từ làng này sang làng khác. Ai có điều oan ức kêu lên, ngài liền xét xử ngay tại chỗ, không để dân phải chờ đợi ngày này qua tháng khác. Ngài xử án rất phân minh, chưa từng có vụ nào không tìm ra thủ phạm.
Một lần, có một bà bị mất hai con gà, tức quá nên chửi bới ầm ĩ, nói ra những lời rất độc địa, nhưng vẫn không ai nhận đã lấy trộm gà. Quan đi qua, bà liền kêu với quan:
– Nhà con nghèo, chỉ trông cậy vào mấy con gà đẻ trứng để bán lấy tiền đong gạo. Tối hôm qua, kẻ trộm đã lấy mất hết. Con nghi là mấy người hàng xóm. Con chửi suốt hai ngày hai đêm mà chẳng đứa nào chịu nhận cả.
Quan nói:
– Bà cứ đứng chờ ở đây!
Rồi ngài cho gọi những người sống cạnh nhà bà ấy đến và bảo:
– Bà này mất một đàn gà. Của cải chẳng đáng bao nhiêu, vậy mà bà ta lại lôi cha ông tổ tiên người ta ra chửi suốt hai ngày hai đêm, nói những lời độc địa. Không chỉ làm điếc tai hàng xóm, mà xét ra còn quá nhẫn tâm [1]. Ta cho mỗi người tát bà ấy một cái.
Nghe quan xử như vậy, ai cũng thương bà kia vừa mất gà lại còn bị tát. Họ chỉ đến tát nhè nhẹ cho có lệ. Riêng có một anh đến tát bà hai cái thật mạnh, lại còn nói “đáng đời”! Quan liền giữ anh này lại và phán:
– Chính nhà ngươi đã trộm gà của bà ấy! Nếu chưa giết thịt hay đem ra chợ bán thì hãy trả gà lại cho bà ta. Nếu không, ngươi phải đền tiền.
Anh ta chối đây đẩy. Ngài nói:
– Nhà ngươi không cần chối. Vì ngươi ăn trộm gà, bị bà ấy chửi độc nên tức mà không làm gì được. Nay được dịp, ngươi tát cho hả giận.
Gã ăn trộm cúi đầu nhận tội.
...