Ăn "mầm đá"

Ăn

Tương truyền vào thời vua Lê - chúa Trịnh, có ông Trạng Quỳnh nổi tiếng thông minh. Trạng thường dùng lối nói hài hước và những cách ứng xử độc đáo để châm biếm thói xấu của vua chúa, quan lại, đồng thời bênh vực dân lành.

Một hôm, Trạng túc trực trong phủ chúa. Chúa bảo:

- Ta đã ăn đủ của ngon vật lạ trên đời mà vẫn không thấy ngon miệng. Ngươi biết món gì ngon thì mách cho ta.

Trạng bẩm:

- Chúa đã xơi “mầm đá” chưa ạ?

Nghe tên món lạ, chúa liền sai Trạng dâng lên. Trạng Quỳnh cho người đi lấy đá về ninh, còn mình thì về nhà lấy một lọ tương thật ngon đem giấu trong phủ chúa. Lọ tương được bịt rất kĩ, bên ngoài đề hai chữ “đại phong”.

Bữa ấy, chúa chờ món “mầm đá” đến quá bữa, bụng đói cồn cào nên hỏi:

- “Mầm đá” đã chín chưa?

Trạng đáp:

- Dạ, chưa ạ.

Một lát sau, chúa lại hỏi. Trạng vẫn tâu:

- Thứ ấy phải ninh thật kĩ, nếu không thì khó tiêu.

Đến khuya, chúa đói lả lại hỏi. Lúc này, Trạng Quỳnh mới tâu:

- Xin chúa hãy xơi tạm vài món dã vị này, còn “mầm đá” thần xin dâng sau.

Rồi Trạng truyền dọn cơm với tương lên. Chúa đang đói nên ăn rất ngon miệng. Thấy chiếc lọ đề hai chữ “đại phong”, chúa lấy làm lạ hỏi:

- Mắm “đại phong” là mắm gì mà ngon thế?

- Bẩm, là tương ạ!

- Vậy ngươi đề hai chữ “đại phong” là nghĩa làm sao?

- Bẩm, “đại phong” là gió lớn. Gió lớn thì đổ chùa, đổ chùa thì tượng lo, tượng lo là lọ tương ạ.

Chúa bật cười:

- Lâu nay ta không ăn, quên cả vị. Sao tương ngon thế?

- Bẩm chúa, lúc đói thì ăn cơm muối cũng ngon, còn khi no thì chẳng có gì vừa miệng đâu ạ.

Ý nghĩa

Truyện ca ngợi trí thông minh của Trạng Quỳnh. Nhờ sự hóm hỉnh và khéo léo, Trạng đã răn chúa mà vẫn không bị bắt tội.


Tương truyền: truyền miệng từ đời này sang đời khác.

Thời vua Lê – chúa Trịnh: thời kì lịch sử từ cuối thế kỉ XVI đến cuối thế kỉ XVIII, nước ta có vua Lê nhưng quyền hành nằm trong tay chúa Trịnh.

Túc trực: có mặt thường xuyên ở một nơi nhất định để trông nom hoặc sẵn sàng làm việc gì đó.

Dã vị: món ăn bình dân, nấu theo lối cổ truyền.

Xem thêm Chuyện kể bé nghe

Vua tàu thủy Bạch Thái Bưởi

Vua tàu thủy Bạch Thái Bưởi

Bạch Thái Bưởi mồ côi cha từ nhỏ, phải theo mẹ quẩy gánh hàng rong. Thấy em khôi ngô, nhà họ Bạch nhận làm con nuôi và cho ăn học.Năm 21 tuổi, Bạch Thái Bưởi làm thư kí cho một...
Người tìm đường lên các vì sao

Người tìm đường lên các vì sao

Từ thuở nhỏ, Xi-ôn-cốp-xki đã mơ ước được bay lên bầu trời. Có lần, vì muốn bay theo những cánh chim, ông dại dột nhảy qua cửa sổ và bị ngã gãy chân. Nhưng chính rủi ro ấy lại gợi...
Chiếc đồng hồ

Chiếc đồng hồ

Năm 1954, các cán bộ đang dự hội nghị tổng kết ở Bắc Giang thì có lệnh của Trung ương rút bớt một số người đi học lớp tiếp quản Thủ đô. Ai cũng háo hức muốn được đi, nhất là những...
Người đi săn và con vượn

Người đi săn và con vượn

Ngày xưa có một người thợ săn bắn rất giỏi. Con thú rừng nào chẳng may gặp bác ta thì hôm ấy coi như đến ngày tận số.Một hôm, người thợ săn xách nỏ vào rừng. Bác nhìn thấy một con...
Rất nhiều mặt trăng

Rất nhiều mặt trăng

Ở một vương quốc nọ có một cô bé xinh xắn chừng năm, sáu tuổi. Tuy còn rất nhỏ, cô bé lại là công chúa. Một lần, công chúa ốm nặng khiến nhà vua vô cùng lo lắng. Ngài hứa sẽ tặng...
Dế Mèn bênh vực kẻ yếu

Dế Mèn bênh vực kẻ yếu

Một hôm, đi qua vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Tiến thêm vài bước, tôi gặp chị Nhà Trò đang ngồi gục đầu bên một tảng đá cuội.Chị Nhà Trò vốn bé nhỏ, lại...
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

An-đrây-ca lên 9 tuổi, sống cùng mẹ và ông. Ông của em đã 96 tuổi nên sức khỏe rất yếu. Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi...
Người viết truyện thật thà

Người viết truyện thật thà

Nhà văn Pháp nổi tiếng Ban-dắc và vợ được mời đi dự tiệc. Lúc sắp lên xe, ông bảo vợ: - Anh không muốn ngồi ăn lâu, nhưng chưa biết phải nói thế nào để về sớm. Vợ ông bật cười: -...
0.32334 sec| 862.516 kb