Chiếc đồng hồ

Đọc truyện Chiếc đồng hồ – Kho truyện cổ tích

Năm 1954, các cán bộ đang dự hội nghị tổng kết ở Bắc Giang thì có lệnh của Trung ương rút bớt một số người đi học lớp tiếp quản Thủ đô. Ai cũng háo hức muốn được đi, nhất là những người quê Hà Nội. Sau nhiều năm xa nhà, nhớ Thủ đô, nay có dịp trở về công tác, anh em bàn tán rất sôi nổi. Nhiều người đề nghị cấp trên chiếu cố hoàn cảnh riêng và cho mình được toại nguyện. Tư tưởng của cán bộ trong hội nghị bắt đầu phân tán.

Đúng lúc ấy, Bác Hồ đến thăm hội nghị. Các đại biểu ùa ra đón Bác. Bác bước lên diễn đàn, mồ hôi thấm ướt hai bên vai áo nâu. Khi tiếng vỗ tay lắng xuống, Bác hiền từ nhìn khắp hội trường và nói chuyện về tình hình thời sự, về nhiệm vụ của toàn Đảng lúc này. Rồi Bác bỗng rút trong túi áo ra một chiếc đồng hồ quả quýt và hỏi:

- Các cô chú có thấy cái gì đây không?

Mọi người đồng thanh đáp:

- Cái đồng hồ ạ.

- Thế trên mặt đồng hồ có những chữ gì?

- Có những con số ạ.

- Cái kim ngắn, kim dài dùng để làm gì?

- Để chỉ giờ, chỉ phút ạ.

- Cái máy bên trong dùng để làm gì?

- Để điều khiển cái kim ạ.

Bác mỉm cười và hỏi tiếp:

- Vậy trong cái đồng hồ, bộ phận nào là quan trọng?

Mọi người còn đang suy nghĩ thì Bác lại hỏi:

- Nếu trong cái đồng hồ bỏ đi một bộ phận thì có được không?

- Thưa không được ạ.

Nghe mọi người trả lời, Bác giơ chiếc đồng hồ lên cao và kết luận:

- Các bộ phận của chiếc đồng hồ cũng giống như các cơ quan của một nhà nước, giống như các nhiệm vụ cách mạng. Đã là nhiệm vụ cách mạng thì việc nào cũng quan trọng, việc nào cũng cần làm. Các cô chú thử nghĩ xem: nếu trong chiếc đồng hồ mà anh kim đòi làm anh chữ số, anh máy lại đòi ra ngoài làm mặt đồng hồ…, cứ tranh nhau chỗ đứng như vậy thì còn thành cái đồng hồ được không?

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, câu chuyện về chiếc đồng hồ của Bác Hồ đã khiến mọi người thấm thía, tự giải tỏa được những thắc mắc riêng tư.

Xem thêm Chuyện kể bé nghe

Người đi săn và con vượn

Người đi săn và con vượn

Ngày xưa có một người thợ săn bắn rất giỏi. Con thú rừng nào chẳng may gặp bác ta thì hôm ấy coi như đến ngày tận số.Một hôm, người thợ săn xách nỏ vào rừng. Bác nhìn thấy một con...
Rất nhiều mặt trăng

Rất nhiều mặt trăng

Ở một vương quốc nọ có một cô bé xinh xắn chừng năm, sáu tuổi. Tuy còn rất nhỏ, cô bé lại là công chúa. Một lần, công chúa ốm nặng khiến nhà vua vô cùng lo lắng. Ngài hứa sẽ tặng...
Dế Mèn bênh vực kẻ yếu

Dế Mèn bênh vực kẻ yếu

Một hôm, đi qua vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Tiến thêm vài bước, tôi gặp chị Nhà Trò đang ngồi gục đầu bên một tảng đá cuội.Chị Nhà Trò vốn bé nhỏ, lại...
Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

An-đrây-ca lên 9 tuổi, sống cùng mẹ và ông. Ông của em đã 96 tuổi nên sức khỏe rất yếu. Một buổi chiều, ông nói với mẹ An-đrây-ca: “Bố khó thở lắm!...” Mẹ liền bảo An-đrây-ca đi...
Người viết truyện thật thà

Người viết truyện thật thà

Nhà văn Pháp nổi tiếng Ban-dắc và vợ được mời đi dự tiệc. Lúc sắp lên xe, ông bảo vợ: - Anh không muốn ngồi ăn lâu, nhưng chưa biết phải nói thế nào để về sớm. Vợ ông bật cười: -...
Chị em tôi

Chị em tôi

Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa: - Thưa ba, con xin phép đi học nhóm. Ba tôi mỉm cười: - Ờ, nhớ về sớm nghe con! Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu tôi nói dối ba. Mỗi lần như...
Thưa chuyện với mẹ

Thưa chuyện với mẹ

Từ ngày phải nghỉ học, Cương đâm ra nhớ cái lò rèn cạnh trường. Một hôm, em ngỏ ý với mẹ: - Mẹ nói với thầy cho con đi học nghề rèn. Mẹ Cương đã nghe rõ mồn một lời con, nhưng bà...
Vẽ trứng

Vẽ trứng

Ngay từ nhỏ, cậu bé Lê-ô-nác-đô đa Vin-xi đã rất thích vẽ. Cha cậu đưa cậu đến nhờ nhà danh họa Vê-rô-ki-ô dạy dỗ. Suốt mười mấy ngày đầu, thầy Vê-rô-ki-ô chỉ cho Lê-ô-nác-đô vẽ...
0.27122 sec| 862.664 kb