Chiếc đồng hồ

Năm 1954, các cán bộ đang dự hội nghị tổng kết ở Bắc Giang thì có lệnh của Trung ương rút bớt một số người đi học lớp tiếp quản Thủ đô. Ai cũng háo hức muốn được đi, nhất là những người quê Hà Nội. Sau nhiều năm xa nhà, nhớ Thủ đô, nay có dịp trở về công tác, anh em bàn tán rất sôi nổi. Nhiều người đề nghị cấp trên chiếu cố hoàn cảnh riêng và cho mình được toại nguyện. Tư tưởng của cán bộ trong hội nghị bắt đầu phân tán.
Đúng lúc ấy, Bác Hồ đến thăm hội nghị. Các đại biểu ùa ra đón Bác. Bác bước lên diễn đàn, mồ hôi thấm ướt hai bên vai áo nâu. Khi tiếng vỗ tay lắng xuống, Bác hiền từ nhìn khắp hội trường và nói chuyện về tình hình thời sự, về nhiệm vụ của toàn Đảng lúc này. Rồi Bác bỗng rút trong túi áo ra một chiếc đồng hồ quả quýt và hỏi:
- Các cô chú có thấy cái gì đây không?
Mọi người đồng thanh đáp:
- Cái đồng hồ ạ.
- Thế trên mặt đồng hồ có những chữ gì?
- Có những con số ạ.
- Cái kim ngắn, kim dài dùng để làm gì?
- Để chỉ giờ, chỉ phút ạ.
- Cái máy bên trong dùng để làm gì?
- Để điều khiển cái kim ạ.
Bác mỉm cười và hỏi tiếp:
- Vậy trong cái đồng hồ, bộ phận nào là quan trọng?
Mọi người còn đang suy nghĩ thì Bác lại hỏi:
- Nếu trong cái đồng hồ bỏ đi một bộ phận thì có được không?
- Thưa không được ạ.
Nghe mọi người trả lời, Bác giơ chiếc đồng hồ lên cao và kết luận:
- Các bộ phận của chiếc đồng hồ cũng giống như các cơ quan của một nhà nước, giống như các nhiệm vụ cách mạng. Đã là nhiệm vụ cách mạng thì việc nào cũng quan trọng, việc nào cũng cần làm. Các cô chú thử nghĩ xem: nếu trong chiếc đồng hồ mà anh kim đòi làm anh chữ số, anh máy lại đòi ra ngoài làm mặt đồng hồ…, cứ tranh nhau chỗ đứng như vậy thì còn thành cái đồng hồ được không?
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, câu chuyện về chiếc đồng hồ của Bác Hồ đã khiến mọi người thấm thía, tự giải tỏa được những thắc mắc riêng tư.