Dế Mèn bênh vực kẻ yếu

Một hôm, đi qua vùng cỏ xước xanh dài, tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Tiến thêm vài bước, tôi gặp chị Nhà Trò đang ngồi gục đầu bên một tảng đá cuội.
Chị Nhà Trò vốn bé nhỏ, lại gầy yếu quá. Người chị bự những phấn, như vừa mới lột. Chị mặc chiếc áo thâm dài, đôi chỗ điểm vàng; hai cánh mỏng như cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn. Hình như cánh yếu quá, chưa quen mở, mà dù có khỏe cũng chẳng thể bay xa. Tôi đến gần mà chị vẫn khóc. Nức nở mãi, chị mới kể:
- Năm trước, gặp lúc trời làm đói kém, mẹ em phải vay lương ăn của bọn nhện. Sau đó, chẳng may mẹ em mất, chỉ còn mình em thui thủi. Em lại ốm yếu, kiếm bữa ăn cũng chẳng đủ. Bao năm nghèo túng vẫn cứ nghèo túng. Bọn nhện đã đánh em. Hôm nay chúng còn chăng tơ ngang đường, dọa bắt em, vặt chân, vặt cánh để ăn thịt.
Tôi xòe cả hai càng ra và bảo Nhà Trò:
- Em đừng sợ. Hãy trở về cùng tôi. Đứa độc ác không thể cậy khỏe mà ức hiếp kẻ yếu.
Rồi tôi dắt Nhà Trò đi. Đi được một quãng, chúng tôi tới chỗ bọn nhện mai phục.
Bọn nhện chăng biết bao nhiêu tơ từ bên nọ sang bên kia đường. Giữa lối đi lại sừng sững một anh nhện gộc. Nhìn vào các khe đá xung quanh, tôi thấy nhện lủng củng khắp nơi. Chúng đứng im như đá, vẻ mặt hung dữ. Tôi cất tiếng hỏi lớn:
- Ai đứng đầu bọn mày? Ra đây ta nói chuyện.
Từ trong hốc đá, một mụ nhện cái cong chân nhảy ra, hai bên có hai nhện vách đi kèm. Dáng vẻ ấy hẳn là chúa trùm nhà nhện, trông đanh đá và nặc nô lắm. Tôi quay phắt lưng, phóng càng đạp phanh phách để ra oai. Mụ nhện co rúm lại, cứ rập đầu xuống đất như cái chày giã gạo. Tôi thét:
- Các người có của ăn của để, béo múp béo míp mà cứ đòi mãi món nợ tí tẹo đã mấy đời. Lại còn kéo bè kéo cánh đánh đập một cô gái yếu đuối như thế này. Thật đáng xấu hổ! Có phá hết các vòng vây đi không?
Bọn nhện sợ hãi, cùng dạ ran. Cả bọn cuống cuồng chạy dọc chạy ngang, phá hết những dây tơ chăng lối. Con đường về tổ của Nhà Trò quang hẳn.