Bí mật của thiên đàng và địa ngục

Vị sư già ngồi lặng bên vệ đường. Đôi mắt ông khép hờ, hai chân xếp bằng, hai bàn tay đặt nhẹ trên đùi. Trong sự tĩnh lặng của thiền định, ông cứ an nhiên ngồi như thế. Bất chợt, một giọng nói xấc xược, đầy vẻ ra lệnh của một gã samurai phá tan không gian yên ả: “Lão già! Hãy dạy ta về thiên đàng và địa ngục!”
Ban đầu, vị sư dường như chẳng nghe thấy gì. Ông không hề cử động. Mãi một lúc sau, ông chậm rãi mở mắt, khóe miệng thoáng hiện một nụ cười, trong khi gã samurai vẫn đứng đó chờ đợi với vẻ nóng nảy.
Cuối cùng, vị sư già lên tiếng: “Ngươi muốn biết bí mật của thiên đàng và địa ngục ư? Hãy nhìn lại mình đi. Ngươi là một kẻ bê tha, tay chân bám đầy bụi đất. Tóc tai rối bù, hơi thở hôi hám, thanh kiếm thì rỉ sét vì chẳng được chăm sóc. Mặt mũi ngươi dữ tợn, áo quần lại lố bịch. Một kẻ như ngươi mà cũng hỏi ta về thiên đàng và địa ngục sao?”
Gã samurai nổi giận, bật ra một tiếng chửi độc địa. Hắn rút kiếm, giơ cao quá đầu. Gương mặt đỏ bừng, gân cổ nổi lên, hắn chuẩn bị chém lìa đầu vị sư già.
Khi lưỡi kiếm vừa bắt đầu hạ xuống, vị sư vẫn bình thản nói: “Đó chính là địa ngục.”
Ngay khoảnh khắc ấy, gã samurai sững lại. Trong lòng hắn trào lên sự kinh ngạc, rồi ngưỡng mộ và kính phục trước vị sư già yếu nhưng can đảm, người dám lấy chính mạng sống của mình để dạy hắn một bài học. Hắn thu kiếm lại giữa chừng, nước mắt lặng lẽ chảy trên khuôn mặt.
Vị sư già nhìn hắn và nhẹ nhàng nói: “Còn đó chính là thiên đàng.”