Bốn bà vợ của nhà vua

Ngày xưa, có một vị vua giàu có cai trị một vương quốc hùng mạnh. Ông có bốn người vợ, ai cũng xinh đẹp. Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất, luôn chiều chuộng mọi ý thích của bà và hiếm khi từ chối điều gì. Người vợ thứ ba cũng được ông hết mực yêu quý; ông luôn sợ mất bà nên đi đâu cũng muốn đưa bà theo. Người vợ thứ hai là chỗ dựa tinh thần của ông, dịu dàng, nhân hậu và kiên nhẫn. Mỗi khi gặp khó khăn, nhà vua thường tâm sự với bà và nhận được những lời khuyên sáng suốt.
Người vợ thứ nhất là người trung thành nhất. Bà âm thầm giúp vua trị vì, góp phần làm đất nước ngày càng giàu mạnh. Thế nhưng nhà vua lại ít quan tâm đến bà. Ông nghĩ bà đủ sức tự chăm lo cho mình nên hiếm khi dành tình yêu thương cho bà.
Không may, một ngày nọ nhà vua lâm bệnh nặng và biết mình chẳng còn sống được bao lâu. Ông nghĩ: “Ta có bốn người vợ, vậy mà khi chết có lẽ ta vẫn phải ra đi một mình.”
Nhà vua gọi người vợ thứ tư đến và nói: “Ta yêu nàng nhất, luôn dành cho nàng mọi thứ tốt đẹp. Nay ta sắp chết, nàng có theo ta để ta khỏi cô đơn không?” Bà đáp: “Bệ hạ rất tốt với thiếp, nhưng yêu cầu ấy quá khó. Thiếp không thể làm được.” Nhà vua lặng người.
Ông gọi người vợ thứ ba. Bà trả lời: “Không, thưa đức vua. Cuộc sống còn đẹp lắm. Rồi sẽ có một vị vua khác tiếp tục che chở và chiều chuộng thiếp.” Trái tim nhà vua lạnh đi vì thất vọng.
Ông lại gọi người vợ thứ hai: “Nàng luôn giúp đỡ và khuyên giải ta. Lần này nàng có đi theo ta không?” Bà đáp: “Lần này thiếp không thể giúp bệ hạ nhiều hơn. Nhưng thiếp hứa sẽ chăm sóc bệ hạ đến giây phút cuối cùng, đưa bệ hạ đến nơi an nghỉ và luôn nhớ đến bệ hạ.” Nhà vua chìm trong tuyệt vọng.
Ông gần như quên mất người vợ thứ nhất, cho đến khi nghe một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên bên cạnh: “Thiếp sẽ theo ngài đến bất cứ nơi nào ngài đi, dù đó là cõi chết.” Đó chính là người vợ đầu tiên. Bà trông gầy yếu và mệt mỏi. Nhà vua đau xót, hối hận vô cùng: “Lẽ ra ta phải chăm sóc và yêu thương nàng nhiều hơn.”
Câu chuyện cổ tích ấy có vua và các bà hoàng, nhưng trong đời thực, mỗi chúng ta cũng giống như vị vua kia và cũng có bốn “người vợ”.
“Người vợ” thứ tư là thân thể. Chúng ta thường chăm chút cho cơ thể, mong mình đẹp đẽ và khỏe mạnh. Nhưng khi ta ra đi, thân xác ấy cũng tan biến.
“Người vợ” thứ ba là địa vị và của cải. Những thứ ấy rất dễ đổi chủ. Khi ta không còn sống, địa vị biến mất và tài sản sẽ thuộc về người khác.
“Người vợ” thứ hai là gia đình và bạn bè. Họ yêu thương, giúp đỡ, an ủi và tiễn đưa ta đến chặng cuối, rồi nhớ thương ta.
“Người vợ” thứ nhất là tâm hồn. Giữa cuộc chạy đua với tiền bạc, địa vị và cái tôi, ta thường bỏ quên nó. Nhưng tâm hồn mới là điều duy nhất đi cùng ta đến bất cứ nơi đâu, cũng là điều khiến người khác còn nhớ đến ta.
Vì vậy, hãy chăm sóc và yêu thương tâm hồn mình nhiều nhất. Đừng để đến khi phải ra đi, ta mới nhận ra tâm hồn mình đã gầy yếu và mệt mỏi.