Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa tự giới thiệu với cả lớp rồi dành thời gian để sinh viên làm quen với nhau. Khi tôi đứng dậy nhìn quanh, bỗng cảm thấy một bàn tay dịu dàng đặt lên vai. Tôi quay lại và thấy một bà cụ nhỏ nhắn, làn da nhăn nheo, đang nhìn tôi bằng nụ cười rạng rỡ.
Bà nói:
- Chào anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn một cái không?
Tôi bật cười và vui vẻ đáp:
- Dĩ nhiên là được, thưa bà!
Rồi bà ôm tôi thật chặt.
- Vì sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung thế này? - Tôi đùa.
Bà mỉm cười:
- Tôi đến đây để tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu, rồi sẽ có vài đứa con, sau đó về hưu và đi du lịch vòng quanh thế giới.
- Bà nói nghiêm túc chứ? - Tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì khiến bà chấp nhận thử thách ở tuổi ấy.
- Tôi luôn mơ được vào đại học, và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó! - Bà đáp.
Sau giờ học, chúng tôi đến tòa nhà hội sinh viên và uống với nhau một ly sữa sô-cô-la. Chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn. Suốt ba tháng tiếp theo, ngày nào chúng tôi cũng rời lớp cùng nhau và trò chuyện đủ thứ. Tôi luôn bị cuốn hút bởi “cỗ máy thời gian” ấy, bởi bà chia sẻ với tôi biết bao trải nghiệm và bài học cuộc đời.
Trong suốt năm học, Rose trở thành một biểu tượng của trường. Bà dễ dàng kết bạn với mọi người, thích ăn mặc lịch sự, có cá tính và hạnh phúc khi được sinh viên chú ý. Bà sống trọn vẹn trong niềm say mê ấy.
Cuối năm, chúng tôi mời Rose phát biểu trong một buổi tiệc chiêu đãi. Tôi không bao giờ quên những gì bà truyền lại hôm đó. Khi được giới thiệu và bước lên bục, bà lỡ đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn. Hơi bối rối, bà cầm micro và nói:
- Xin lỗi quý vị, tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent, mà thứ rượu này đang giết tôi mất! Tôi không còn sắp xếp được những gì định nói, vậy hãy để tôi chia sẻ giản dị những điều tôi thật sự hiểu.
Khi cả hội trường bật cười, bà lấy lại giọng và nói tiếp:
- Chúng ta không ngừng vui chơi vì đã già; thật ra chúng ta già đi vì ngừng vui chơi. Có năm bí quyết giúp con người trẻ lâu, hạnh phúc và thành công.
Thứ nhất, hãy vui cười và tìm thấy sự hài hước trong đời sống mỗi ngày.
Thứ hai, hãy xem mỗi ngày là một ngày mới. Ai chỉ sống bằng quá khứ và định kiến của hôm qua sẽ không còn cơ hội để tin và hiểu con người. Hãy mở lòng với những ai có thể chia sẻ, hãy kiên trì, tin vào tâm hồn con người và đừng vì một lỗi lầm mà phá bỏ tất cả điều tốt đẹp đã có, cũng như những điều tốt đẹp sẽ đến. Đừng ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.
Thứ ba, hãy có một ước mơ, một khát vọng. Khi đánh mất ước mơ, con người sẽ chết dần. Rất nhiều người đã chết như thế mà chính họ cũng không nhận ra.
Thứ tư, có sự khác biệt rất lớn giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường suốt một năm không làm điều gì có ích, bạn sẽ thành 20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cũng nằm trên giường suốt một năm, tôi vẫn thành 88 tuổi. Ai cũng phải lớn lên và già đi, nhưng điều ấy không làm mất tài năng hay khả năng của bạn. Vấn đề là phải trưởng thành bằng cách luôn tìm cơ hội để thay đổi.
Thứ năm, đừng tiếc nuối. Người trưởng thành thường không tiếc những gì mình đã làm, mà tiếc những điều mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới hay sống trong nuối tiếc.
Bà kết thúc bài nói bằng cách mạnh dạn hát bài “Cánh Hoa Hồng”. Bà cùng chúng tôi hát, và lời hát ấy về sau trở nên rất quen thuộc trong đời sống hằng ngày của chúng tôi.
Rồi Rose cũng hoàn tất chương trình đại học mà bà đã bắt đầu nhiều năm trước. Một tuần sau khi tốt nghiệp, bà ra đi thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên đã đến dự tang lễ, với tất cả lòng kính trọng và thương mến dành cho người phụ nữ tuyệt vời đã dùng chính cuộc đời mình để chứng minh rằng không bao giờ là quá muộn để thực hiện những điều ta có thể làm trong đời.