Cảm xúc gọi yêu thương

Khi con gái tôi hãnh diện trao cho tôi cái bọc nhỏ được quấn đầy khăn mền, điều duy nhất tôi cảm nhận là một luồng căng thẳng chạy dọc sống lưng. Nhìn gương mặt bé xíu bị che khuất bởi mái tóc dày sẫm màu, tôi tự hỏi: Mình thật sự đã là bà ngoại rồi sao? Vì sao mình lại chẳng thấy giống một bà ngoại chút nào? Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy? Tại sao tôi không có được niềm vui rộn ràng như những bà ngoại khác từng kể, mà chỉ thấy run rẩy, lóng ngóng khi ôm đứa cháu ngoại vào lòng?
Thời gian trôi qua, Brad lớn dần lên, tôi mới bắt đầu nhẹ nhõm hơn, dù vẫn thường xuyên kiểm tra mỗi khi nó ngủ đêm ở nhà tôi. Nó thì chẳng sao cả. Chỉ có tôi luôn cảm thấy mình chưa thật sự thích hợp với vai trò bà ngoại. Đến bao giờ tôi mới vui sướng trước sự thay đổi này?
Không lâu sau, Brad biết đi lẫm chẫm và nói bi bô. Nó ở với vợ chồng chúng tôi nhiều hơn trước. Tôi có thể nhìn thấy tính cách của nó dần hình thành khi nó vật lộn với từng từ ngữ. Chúng tôi đọc những cuốn sách nó thích, dựng lâu đài bằng bìa cứng, làm nhà cho Rùa Ninja, rồi mua về những con quái vật bằng nhựa mà nó nằng nặc đòi.
Ở nhà chúng tôi, Brad có một chiếc giường riêng. Mỗi lần đi ngủ, nó thường ôm theo Bob, con thỏ bông tai dài và gầy gò. Khi được ba tuổi rưỡi, Brad không còn thích thú nhồi bông nữa mà đòi ngủ cùng Mogli, người bạn tưởng tượng của nó. Suốt sáu tháng sau đó, Mogli và Brad gần như là anh em sinh đôi. Mở miệng ra là nó nhắc đến Mogli:
- Đừng ai ngồi lên Mogli nha.
- Ngoại ơi, Mogli cũng đói bụng nữa.
Thỉnh thoảng Mogli bị quy trách nhiệm cho một trò nghịch nào đó. Nhưng hầu hết thời gian, Mogli rất im lặng và ngoan ngoãn.
Tôi bắt đầu mong chờ những khoảng thời gian được nựng nịu Brad nhiều hơn, nên sắp xếp công việc để có thể đón nó về nhà mỗi tối thứ Sáu. Khi ấy nó lên bốn, tính tò mò ngày càng lớn. Chúng tôi thường đưa những ý tưởng mới vào câu chuyện. Ví dụ, nó nói: “Ngoại ơi, mình cho con rồng xuất hiện đi. Cháu và Bob sẽ đánh nhau với nó để cứu thị trấn.”
Sau khi trả Brad về với mẹ nó, tôi ngồi trước máy tính và cố biến những từ ngữ thành câu chuyện thú vị mà nó háo hức chờ đọc. Nó gọi đó là “câu chuyện của chúng ta”. Mỗi lần ghé nhà con gái, thấy Brad lon ton chạy đến kệ lấy một “cuốn sách của chúng ta” nhờ tôi đọc, trái tim tôi lại ấm lên.
Rồi Brad bắt đầu đi mẫu giáo. Chúng tôi nhận ra những cuộc trò chuyện giữa nó và người bạn tưởng tượng Mogli thưa dần. Cuối cùng, nó không còn nhắc đến Mogli nữa. Nó đột ngột quan tâm đến việc tự làm đồ đạc, nhưng sự tập trung của một đứa trẻ bốn tuổi không kéo dài lâu, nên cuối cùng bà ngoại phải làm nốt. Để tránh chuyện ấy, tôi tìm những món thủ công đơn giản để làm cùng nó, giúp nó có cảm giác thỏa mãn khi hoàn thành. Có lần nó hân hoan khoe với mẹ:
- Mẹ ơi, nhìn xem con làm được gì này. Con làm để tặng mẹ đó.
Nghe vậy, tôi mỉm cười. Trái tim tôi tràn đầy yêu thương dành cho đứa cháu ngoại bé nhỏ đã mang niềm vui đến cho đời mình.
Mùa hè đến, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyến cắm trại ở nơi mình yêu thích, nơi có bầu trời xanh biếc, dòng suối mát lành róc rách và không khí thoang thoảng mùi nhựa thông. Tôi chỉ muốn lên đường ngay. Tôi nghĩ chẳng có gì tuyệt hơn việc chở Brad về nhà sau chuyến đi chơi ngoài trời và lưu giữ những khoảnh khắc đặc biệt của hai bà cháu.
Về tới nhà, Brad liến thoắng nói:
- Ngoại ơi, con thích đến nhà ngoại lắm. Ngoại là bà ngoại tốt nhất trên khắp thế giới.
Tôi cười thật rộng, chớp mắt để ngăn dòng lệ sắp trào ra. Vâng, đứa cháu trai bé nhỏ ấy đã làm tâm hồn tôi rung động. Và cảm xúc gọi yêu thương ấy lại choáng ngợp con người tôi một lần nữa. Nhưng chẳng phải tất cả các bà ngoại đều có cảm xúc ấy sao?