Một ly sữa

Một chàng trai nghèo làm nghề giao hàng từng nhà để kiếm tiền trang trải học phí. Một hôm, anh đói lả trong khi trong túi chỉ còn vài xu. Anh định đánh bạo xin một bữa ăn khi gõ cửa ngôi nhà tiếp theo. Nhưng khi người mở cửa là một thiếu nữ khả ái, anh bối rối quá nên không dám hỏi xin thức ăn, chỉ hỏi mua một chút nước uống.
Thấy anh có vẻ mệt và đói, cô gái vào nhà mang ra cho anh một ly sữa thật lớn. Anh chậm rãi uống ngon lành rồi hỏi: “Tôi nợ cô bao nhiêu?”
Cô gái đáp: “Anh đã bớt mệt chưa? Anh không nợ tôi gì cả. Mẹ tôi dạy rằng nếu làm điều gì bằng lòng tốt thì không bao giờ nhận tiền.”
Anh xúc động nói: “Vậy tôi xin chân thành cảm ơn cô và mẹ cô.”
Rời khỏi căn nhà ấy, anh cảm thấy lòng mình ấm lại, niềm tin vào con người như được thắp sáng. Sau này, anh trở thành bác sĩ.
Nhiều năm trôi qua, cô gái ngày ấy mắc một căn bệnh nặng. Các bác sĩ địa phương bó tay và gửi cô lên thành phố chữa trị. Nhiều chuyên gia được mời hội chẩn về căn bệnh hiếm gặp của cô, trong đó có bác sĩ Howard Kelly. Khi nghe tên thành phố nơi cô sống, mắt ông ánh lên một tia sáng khác lạ. Ông lập tức đứng dậy, tìm đến phòng bệnh của cô.
Ông vào thăm khi cô đang mê man và nhận ra cô ngay. Từ hôm ấy, ông đặc biệt quan tâm đến ca bệnh này.
Sau nhiều ngày chiến đấu vất vả, ca điều trị thành công. Bác sĩ Kelly yêu cầu chuyển hóa đơn thanh toán cuối cùng cho ông duyệt.
Ông xem hóa đơn rồi viết thêm vài chữ. Cô gái rất sợ phải mở hóa đơn, vì cô biết số tiền ấy có thể khiến cô phải mất cả đời để trả. Cuối cùng cô cũng mở ra và nhìn thấy dòng chữ:
“Cô đã trả trước bằng một ly sữa.”
(Ký tên) Bác sĩ Howard Kelly.