Chỉ cần một người bình thường

Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà đi chân đất giữa nền tuyết lạnh. Một đôi trẻ xách lỉnh kỉnh những túi đồ, vừa nói chuyện vừa cười, nên chẳng hề nhận ra bà.
Một người mẹ dẫn hai đứa con nhỏ đến nhà bà ngoại. Họ quá vội vã nên cũng không để ý. Một viên chức ôm chồng sách đi ngang qua, mải mê với suy nghĩ riêng nên cũng chẳng nhìn thấy bà cụ.
Bà cụ dùng cả hai tay khép vạt áo đã đứt hết khuy, rồi dừng lại nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi xe. Ông cố tránh xa bà một chút. Tất nhiên bà đã già, chẳng thể làm hại ai, nhưng biết đâu bà mắc bệnh lây nhiễm thì sao…
Một cô gái cũng đứng chờ xe buýt. Cô liên tục liếc xuống đôi chân trần của bà cụ, nhưng vẫn im lặng. Xe buýt tới, bà cụ nặng nhọc bước lên và ngồi xuống chiếc ghế ngay sau người lái.
Quý ông và cô gái vội đi xuống cuối xe để ngồi. Người lái xe liếc nhìn bà cụ và thầm nghĩ: “Mình không thích phải nhìn thấy cảnh nghèo khổ này chút nào!”.
Một cậu bé chỉ vào bà cụ rồi nói với mẹ: – Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ từng bảo những ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?
Người mẹ hơi ngượng, kéo tay con xuống: – Andrew, không được chỉ vào người khác! Rồi bà quay mặt nhìn ra cửa sổ.
– Bà cụ này chắc cũng phải có con cái trưởng thành rồi chứ! – một phụ nữ mặc áo choàng lông thì thầm. – Con cái bà ấy nên thấy xấu hổ mới phải! Người phụ nữ ấy bỗng thấy mình thật tốt, vì bà luôn chăm lo đầy đủ cho mẹ mình.
– Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền – một chàng trai ăn mặc bảnh bao nói thêm. – Nếu bà ấy biết tiết kiệm từ khi còn trẻ thì bây giờ đâu đến nỗi nghèo như vậy!
Một doanh nhân hào phóng chợt thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra tờ 10 đô la, đặt vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ và nói bằng giọng đầy tự hào: – Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi! Rồi ông quay về chỗ ngồi, hài lòng về nghĩa cử của mình.
Xe buýt dừng ở bến kế tiếp và vài hành khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặc chiếc áo khoác xanh rộng, đeo chiếc ba lô to và đang nghe tai nghe. Cậu trả tiền rồi ngồi vào ghế ngang hàng với bà cụ.
Rồi cậu nhìn thấy đôi chân trần của bà. Cậu tắt nhạc, bất giác thấy lạnh buốt trong lòng. Cậu nhìn từ chân bà sang chân mình. Cậu đang mang đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết, mới tinh và ấm sực. Cậu đã phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu mới mua được, bạn bè ai cũng khen.
Nhưng cậu cúi xuống, bắt đầu cởi giày, cởi tất, rồi ngồi xuống sàn xe bên cạnh bà cụ.
– Bà ơi, cháu có giày đây này! – cậu nói. Cậu cẩn thận nhấc bàn chân lạnh cóng, co quắp của bà lên, mang tất và giày vào cho bà. Bà cụ sững người, chỉ khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ.
Đúng lúc ấy, xe buýt dừng lại. Cậu thanh niên chào bà cụ rồi xuống xe, chân trần bước trên tuyết.
Những hành khách trên xe thò đầu ra cửa sổ, nhìn theo đôi chân cậu thanh niên và xôn xao bình phẩm.
– Cậu ta làm sao thế nhỉ? – một người hỏi.
– Một thiên thần chăng?
– Hay là con trai của Chúa!
Nhưng cậu bé lúc nãy từng chỉ vào bà cụ quay sang nói với mẹ: – Không phải đâu mẹ ạ! Con nhìn rõ rồi mà! Anh ấy chỉ là một người bình thường thôi!
Và việc làm ấy, thật ra, cũng chỉ cần một người bình thường.