Món quà ngọt ngào

Tôi tìm một chiếc ghế trống trong công viên, dưới những tán liễu khẳng khiu, để gặm nhấm cảm giác ê chề về cuộc đời và về một thế giới dường như đang vùi dập mình.
Và như thể tất cả những điều ấy vẫn chưa đủ khiến tôi khổ sở, một đứa bé chạy đến, thở hổn hển vì mải chơi. Nó nghiêng đầu nói: “Chị nhìn xem em tìm được gì này”. Trong tay nó là một bông hoa tội nghiệp, tả tơi, với những cánh hoa nhăn nhúm vì thiếu nước và ánh sáng. Muốn thằng bé mang ngay bông hoa tàn ấy đi và trở lại cuộc chơi, tôi gượng cười rồi xua tay.
Nhưng thay vì quay đi, thằng bé đến ngồi cạnh tôi, đưa hoa lên mũi và reo lên sung sướng: “Mùi thơm tuyệt quá, chắc nó là một bông hoa rất đẹp. Em hái tặng chị đó”. Bông hoa úa tàn trước mắt tôi gần như chẳng còn màu sắc rõ ràng, chỉ lẫn lộn vàng, đỏ và cam. Nhưng tôi hiểu mình phải nhận nó, nếu không thằng bé sẽ chẳng để tôi yên. Tôi đưa tay nhận đóa hoa và làu bàu: “Vậy cho chị nhé”. Nhưng thay vì đặt bông hoa vào tay tôi, nó giữ đóa hoa lơ lửng giữa khoảng không một cách vô thức. Chính lúc ấy tôi mới nhận ra: đứa bé không nhìn thấy, nó bị mù.
Tôi nghe giọng mình run lên khi nói lời cảm ơn. Nó mỉm cười rồi quay lại cuộc chơi, không hề biết rằng mình vừa làm xao động tâm hồn tôi.
Tôi ngồi yên và tự hỏi: làm sao thằng bé có thể thấy một người phụ nữ tội nghiệp dưới tán cây, làm sao nó biết được cảnh ngộ bi đát mà tôi đang muốn buông xuôi? Có lẽ ánh sáng thật sự đã đến từ trái tim nó. Bằng đôi mắt của một đứa trẻ mù, cuối cùng tôi nhận ra rằng khó khăn không nằm ở thế giới này, mà ở chính bên trong tôi. Và trong tất cả những khổ sở do mình tự tạo ra, chính tôi mới là kẻ mù lòa. Tôi tự hứa sẽ nhìn thế giới bằng vẻ đẹp đích thực của nó và trân trọng từng phút giây trong đời. Khi ấy, tôi đưa đóa hoa lên mũi và tận hưởng hương thơm ngọt ngào của một đóa hồng nguyên vẹn.