Cái chân biết hát

Tôi có một ông bác tên là Hécbéc Giêm. Năm ấy bác năm mươi hai tuổi và làm việc ở một hiệu giặt ủi quần áo. Một hôm, trước lễ Giáng sinh, bác trở về nhà trên một chiếc xe buýt đông nghẹt người. Bỗng bác nghe tiếng hát vang lên từ đâu đó bên trong chiếc giày. Bác cúi xuống và quả thật, chân phải của bác đang hát véo von. Bác định buộc chặt dây giày để âm thanh nhỏ bớt, nhưng kết quả lại ngược hẳn: thay vì giọng nam trung sâu lắng, tiếng hát vút lên thành một giọng nam cao nghẹn ngào. Bác Giêm xuống ở bến sau rồi đi bộ về nhà, còn cái chân phải vẫn vui vẻ hát.
May là bác tôi biết lời bài hát ấy, nên chẳng mấy khó khăn để làm ra vẻ như chính mình đang hát chứ không phải một ai khác. Những người xung quanh cũng không để ý đến điều đó.
Bác nghỉ ở nhà ba ngày liền, nhưng lòng vẫn không yên vì cái chân phải kỳ quặc ấy cứ tiếp tục hát. Bác thử thọc chân vào thùng cát để cứu vãn tình hình, nhưng mọi chuyện còn tệ hơn, bởi bây giờ cái chân hát cả ban đêm. Đúng ba giờ sáng, bác bị đánh thức bởi những câu hát trong bài “Những người chèo thuyền” và bài “Anh chàng Đơrây đến miền Tây”. Bác bèn tìm đến bà Phácgiơ, người được cho là biết phép trừ tà. Bà ta cầm một cành hạt dẻ huơ quanh mắt cá chân bác, lẩm nhẩm đọc thần chú rồi đốt cả hai chiếc bít tất của bác. Nhưng cái chân bỗng cao hứng hát thật to bài “Khúc ca hoang mạc”.
Theo lời khuyên của bác sĩ, bác tôi tìm đến ông Ranphơ, một chuyên gia nổi tiếng về chân phải.
– Xin mời ông ngồi – con người vĩ đại ấy nói. – Ông có chuyện gì cần chúng tôi giúp?
– Thưa… cái chân phải của tôi…
– Tất nhiên rồi – ông Ranphơ dịu dàng đáp. – Nhưng ông có thể nói rõ hơn một chút không?
– Nó biết hát!
Ông Ranphơ trợn mắt:
– Ông vừa nói cái chân biết hát à?
– Vâng, vì nó có một giọng nam trung sâu thẳm – bác tôi buồn rầu đáp.
Ông Ranphơ hí hoáy viết gì đó.
– Tôi muốn ông đến gặp bác sĩ tâm thần! – ông Ranphơ vừa nói đến đây thì đúng lúc ấy cái chân của bác Giêm đằng hắng rồi cất tiếng hát eo éo.
– Khoan đã! – sếp Ranphơ nói. – Tôi sẽ đi cùng ông.
Giới y học vô cùng bối rối. Như một biện pháp tạm thời, bác Giêm thử dùng một chiếc giày có tác dụng giữ âm thanh không lọt ra ngoài và một đôi nút bịt tai.
Một hôm ở câu lạc bộ, trong lúc phấn khởi, bác cởi giày để đám thanh niên ngồi đó nghe bài hát. Nhưng bản thân bác chẳng thấy vui vẻ gì.
Tin đồn về cái chân biết hát lan khắp thành phố. Một công ty ký với bác hợp đồng trị giá 500.000.000 bảng Anh chỉ để ghi âm tiếng hát của cái chân vào đĩa nhựa.
Người ta còn lập cả một ban nhạc đặc biệt mang cái tên giật gân là “Nấm mồ”. Đó đúng là một sự kiện gây chấn động trong năm. Trên các bảng quảng cáo sáng rực dòng chữ: “Ngài Giêm với một chân trong “Nấm mồ”!”. Nhưng chẳng bao lâu sau, bác tôi hiểu rằng bản thân mình gần như chẳng liên quan gì đến những gì đang diễn ra. Nổi tiếng là cái chân của bác, chứ không phải chính bác. Công ty còn mở một tài khoản ngân hàng riêng cho cái chân phải. Chân trái của bác vẫn mang chiếc giày cũ mèm, vẹt cả đế; còn chân phải thì diện một chiếc ủng đắt tiền làm bằng da cá sấu. Sự việc đến mức bác phải thường xuyên cởi giày để cái chân có thể ban phát chữ ký cho mọi người.
Tất cả khiến bác Giêm chán ngấy. Cái chân phải làm bác bực mình khủng khiếp. Bác bắt đầu ghen với nó, và một đêm, trong cơn ghen tức, bác rút súng bắn thẳng vào nó, xuyên qua mu bàn chân.
May mắn thay, từ đó trở đi, cái chân không còn hát nữa. Bác Giêm lại chìm vào quên lãng và trở về làm việc ở hiệu giặt là. Bác năm mươi hai tuổi và rất hạnh phúc, chỉ có điều từ đó bác đi hơi cà nhắc một chút.