Tình yêu của một con vịt

Khi các con còn nhỏ, tôi mua một nông trại be bé và lập tức thả vào chuồng nuôi thú mọi con vật mà tôi có thể kiếm được. Chúng tôi có một lũ chó, một lũ mèo quanh quẩn ngoài sân – phần lớn là chó mèo hoang. Sau đó là hai con ngựa già rất dễ mến, một đàn gà đông đúc, ba con dê, một con cừu và nhiều loài gia súc khác.
Một ngày nọ, tôi gặp xui, ngã từ nóc chuồng thú xuống và bị gãy chân. Điều đó có nghĩa tôi phải nằm yên một chỗ trong vài tuần. Tôi trở thành bệnh nhân khó chịu nhất thế giới, luôn miệng than phiền rằng ngoài kia còn biết bao việc đang chờ mình. Một người bạn thấy tội nghiệp nên mang đến cho tôi một con vịt mới nở để giúp tôi vui hơn. Ôi, đúng là tiếng sét ái tình. Tôi không biết nó thuộc giống gì, và cũng chẳng cần biết. Tôi chỉ biết con vật bé nhỏ với bộ lông xù buồn cười ấy là phương thuốc tốt nhất chữa chứng tuyệt vọng của tôi.
Trong lúc tôi nằm trên ghế, Donald – tôi còn biết gọi nó bằng cái tên nào khác nữa chứ – được tự do thám hiểm đầu, ngực và vai tôi. Những trò hề của nó vừa hấp dẫn vừa khiến tôi thích thú. Nó thường lang thang trên ngực tôi, mổ mổ chỗ này chỗ kia, lục lọi túi áo, rỉa một chiếc nút, hoặc leo thẳng lên đầu tôi đứng ngó nghiêng. Nó kêu chip chip sung sướng, rồi buồn ngủ, nằm phịch xuống bên nách tôi và thu mình ngủ ngon lành. Mọi người đều chắc rằng Donald yêu tôi nhiều như tôi yêu nó, và nó được xem như vị khách của gia đình trong suốt thời gian chân tôi còn bó bột.
Nhưng rồi cũng đến lúc tôi phải đưa Donald ra chuồng thú để sống với những con vật khác. Nó lớn rất nhanh, lớn đến mức tôi không thể để nó tự do đi lại trong nhà nữa. Tôi bế Donald vào chuồng, nhẹ nhàng đặt nó xuống chiếc giường rơm mềm. Tôi chuẩn bị đầy đủ thức ăn, nước uống và ngồi cạnh nó một lát, nghĩ rằng mình nên cho nó cơ hội làm quen với môi trường mới. Donald không chịu rời khỏi đùi tôi, và tôi hiểu việc dời chỗ này khó hơn mình tưởng.
Lũ mèo xán lại gần để quan sát cư dân mới, nhưng Donald chẳng thèm quan tâm. Cuối cùng, tôi quyết định phải để nó tự thích nghi. Tôi vuốt ve nó lần cuối, đẩy nó xuống đất rồi đứng lên.
– Quác quác quác.
Donald lạch bạch theo sát sau lưng tôi, phát ra những tiếng kêu ầm ĩ như phản đối chuyện tôi bỏ đi. Tôi càng rảo bước, nó càng lạch bạch nhanh hơn, vượt qua cửa chuồng và trở vào nhà.
Tôi nghĩ: nó xem mình là mẹ của nó, mà xét cho cùng, vịt con sống với vịt mẹ là chuyện tự nhiên. Vì thế tôi nghĩ ra cách khác. Tôi đóng một ngôi nhà gỗ ấm cúng cho Donald, bên trong rải đầy rơm mềm, đặt ngay ngoài cửa bếp. Lẽ ra vịt phải ngủ vào ban đêm, nhưng Donald cứ há mỏ kêu quang quác suốt ba đêm liền. Tôi có cảm giác như đang bỏ rơi một đứa con nhỏ, nhưng tôi biết Donald phải học cách sống ngoài trời nên vẫn cố cứng lòng. Ngày hôm sau, tôi lại mang Donald ra chuồng thú và ở lại với nó lâu hơn. Nó bắt đầu rời khỏi tôi để thám hiểm xung quanh. Càng lúc nó càng quan tâm đến những con vật khác, đặc biệt là lũ mèo; và dường như lũ mèo cũng thích nó.
Đến tối thứ tư Donald ngủ riêng trong ngôi nhà gỗ, tôi nhẹ nhõm nhận ra nó không còn kêu quang quác nữa. Tôi nghĩ: cảm ơn Chúa, cuối cùng Donald cũng ổn định. Tôi hình dung nó đang nằm trong ngôi nhà gỗ ấm áp, ngủ say sưa.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm, vội xuống lầu để kiểm tra Donald và cho nó yên tâm rằng tôi vẫn còn ở đó. Nhưng trước sự kinh ngạc của tôi, ngôi nhà gỗ trống rỗng. Tôi nhanh chóng đi tìm khắp nơi mà vẫn không thấy. Dù biết Donald đã đủ lớn và không dễ bị những con vật khác đe dọa, tôi vẫn nghĩ đến mọi tình huống xấu nhất. Tôi gọi tên nó, lục tìm trong những bụi rậm ven hàng rào. Cuối cùng tôi chợt nghĩ phải đến chuồng thú.
Phải rồi, tôi đã để hé cửa chuồng, có lẽ Donald đã lang thang vào đó. Tôi mở toang cửa để ánh nắng buổi sáng tràn vào, xua tan những góc tối. Con ngựa già hí lên, lũ gà bắt đầu cục cục đi tìm thức ăn sáng, nhưng không có tiếng “quạc quạc” quen thuộc. Tôi nhìn vào đống cỏ khô, hy vọng thấy nó đang nằm ngủ trên chiếc giường rơm tôi đã làm vài ngày trước. Nhưng chiếc giường cũng trống.
Tôi gọi tên Donald lần nữa, nước mắt bắt đầu trào ra. Rồi tôi nghe tiếng nó, tiếng quác quác khàn đục vọng từ góc bên kia chuồng. Tôi đi theo âm thanh ấy và đến ngôi nhà gỗ dành cho lũ mèo. Tôi khom xuống nhìn vào trong. Donald kìa, nó đang nằm chung với ba con mèo nhỏ, ánh mắt hoàn toàn mãn nguyện, thậm chí chẳng buồn ngước lên chào tôi buổi sáng.
Trước cuộc sống độc lập mới của Donald, ban đầu tôi thấy nhẹ nhõm, rồi sau đó lại buồn man mác, giống như cảm giác của một người mẹ trong ngày đầu con nhỏ đến trường. Sợi dây gắn bó giữa chúng tôi sẽ không còn giống xưa, nhưng tôi luôn trân trọng tình yêu từng tồn tại giữa hai loài vật khác nhau. Dù vậy, tôi mừng vì cuối cùng nó đã có bạn bè trong thế giới loài vật, và tôi tin tình bạn giữa hai chúng tôi vẫn còn đó.
Donald lớn lên thành một con vịt trưởng thành và chững chạc. Nó rất tự hào về thân hình to lớn của mình, thường xoải rộng đôi cánh để ánh mặt trời chiếu lấp lánh trên lớp lông mịn đầy màu sắc. Nó là con vịt đực đầu tiên và duy nhất trong chuồng, nhưng thỉnh thoảng vẫn khoe mẽ trước ánh mắt ngưỡng mộ của lũ mèo.
Một buổi sáng mùa thu, khi tôi đang bận nấu nướng trong bếp, tôi thấy Donald cố ý lạch bạch đi về phía ngôi nhà, mỏ ngậm chặt một vật gì đó. Rồi… quác quác quác… tiếng kêu của nó nghe như có chuyện khẩn cấp lắm. Tò mò, tôi bước đến khung cửa bếp và nhìn ra ngoài.
– Quác quác.
Donald tự hào kêu lên và đập cánh đầy kích động. Kìa, trên bậc thềm là một con chuột chết nằm ngay đơ.
– Ồ… cảm ơn anh bạn thân mến…
Tôi khẽ nói. Một giọt lệ long lanh nơi khóe mắt, đồng thời một nụ cười nở rộng trên gương mặt.
Năm tháng trôi qua, các con tôi trưởng thành, khôn lớn và lần lượt có gia đình riêng. Chúng tôi chuyển sang một tiểu bang khác, sống ở một nông trại khác. Nhưng thỉnh thoảng, khi lái xe ngang qua thị trấn cũ, tôi vẫn rẽ qua nơi ở xưa. Tôi mỉm cười, nhớ về người bạn thân thiết của mình – Donald.