Đôi tai của tâm hồn

Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại khỏi dàn đồng ca, chỉ vì em luôn mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng.
Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Em nghĩ: tại sao mình lại không được hát? Chẳng lẽ mình hát tệ đến vậy sao? Cô bé nghĩ mãi, rồi khe khẽ cất giọng. Em hát hết bài này đến bài khác, cho đến khi mệt lả mới dừng.
“Cháu hát hay quá!” Một giọng nói vang lên. “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui.” Cô bé ngẩn người. Người vừa khen em là một ông cụ tóc bạc trắng. Nói xong, ông cụ đứng dậy và chậm rãi bước đi.
Hôm sau, khi cô bé đến công viên, em lại thấy ông cụ ngồi trên chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào em. Cô bé lại hát, còn ông cụ vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!” Rồi ông lại chậm rãi bước đi một mình.
Cứ như thế, nhiều năm trôi qua. Cô bé ngày nào giờ đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô vẫn không quên ông cụ từng ngồi tựa lưng vào ghế đá trong công viên để nghe mình hát. Một buổi chiều mùa đông, cô trở lại công viên tìm ông, nhưng nơi ấy chỉ còn chiếc ghế đá trống không.
“Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ bị điếc hơn 20 năm nay” – một người trong công viên nói với cô. Cô gái sững người. Một cụ già ngày ngày chăm chú lắng nghe và khen cô hát, hóa ra lại là người không thể nghe.