Tiếng vọng rừng sâu

Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Một ngày nọ, vì giận mẹ nhưng không thể xúc phạm trực tiếp, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Cậu lấy hết sức hét lên: “Tôi ghét người”. Cậu vô cùng ngạc nhiên khi từ khu rừng vọng lại tiếng đáp: “Tôi ghét người”. Hoảng hốt, cậu quay về với mẹ và khóc nức nở. Cậu không hiểu vì sao trong rừng lại có người thù ghét mình.
Người mẹ nắm tay đưa cậu trở lại khu rừng và bảo cậu hãy hét lên: “Tôi yêu người”. Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì từ rừng cũng vọng lại: “Tôi yêu người”. Lúc ấy, người mẹ mới giải thích: “Con ơi, đó là quy luật của cuộc sống. Con cho đi điều gì, con sẽ nhận lại điều đó. Ai gieo gió thì người ấy gặt bão. Nếu con thù ghét người khác, người khác cũng sẽ thù ghét con. Nếu con yêu thương người khác, người khác cũng sẽ yêu thương con”.
Hận thù luôn kéo theo hận thù, bạo động luôn sinh ra bạo động. Chỉ có tình yêu mới làm nảy sinh tình yêu. Bạo động và oán ghét không thể là con đường cải tạo xã hội. Chỉ có tình yêu đích thực mới có thể làm thay đổi lòng người. Hãy sống cao thượng, hãy dùng yêu thương để đáp lại hận thù. Tiếng vọng đẹp nhất của một nghĩa cử yêu thương luôn là tiếng vọng bình an trong đáy tâm hồn.