Khoảng cách

Một vị Thánh đang du ngoạn trên dòng sông thì thấy một gia đình bên bờ đang lớn tiếng cãi vã trong cơn giận dữ. Ông quay sang các học trò, khẽ mỉm cười và hỏi: “Vì sao con người khi giận dữ lại hét lên với nhau?”
Các học trò suy nghĩ một lúc. Một người đáp: “Vì khi mất bình tĩnh, chúng ta phải hét lên.”
Vị Thánh hỏi tiếp: “Nhưng tại sao phải hét với một người đang ở ngay bên cạnh, trong khi ta hoàn toàn có thể nói suy nghĩ của mình bằng giọng nhẹ nhàng hơn?”
Những học trò khác đưa ra vài lời giải thích, nhưng không câu trả lời nào làm vị Thánh hài lòng. Cuối cùng, ông giải thích:
“Khi hai người giận nhau, trái tim họ tạo ra một khoảng cách rất lớn. Vì khoảng cách ấy, họ phải hét lên để đối phương nghe thấy. Càng giận dữ, khoảng cách càng xa, nên họ càng phải hét to hơn.
Vậy khi hai người yêu thương nhau thì sao? Họ không la hét, mà nói với nhau thật nhỏ nhẹ, trìu mến. Bởi trái tim họ đang ở rất gần nhau. Khoảng cách giữa họ gần như không còn, hoặc chỉ rất nhỏ.”
Vị Thánh tiếp tục mỉm cười: “Khi họ yêu nhau sâu đậm hơn nữa, chuyện gì xảy ra? Họ không cần nói lớn, chỉ thì thầm. Thậm chí họ gần nhau đến mức tình yêu như hòa làm một. Cuối cùng, họ chẳng cần thì thầm nữa, chỉ nhìn nhau thôi cũng đủ.”
Khi tranh luận với ai đó, đừng để trái tim mình tạo ra khoảng cách. Cũng đừng làm tổn thương trái tim người đối diện, bởi một ngày nào đó, khoảng cách ấy có thể trở nên quá lớn đến mức không còn cách nào nối lại. Hãy ứng xử khôn ngoan để làm rõ vấn đề, thay vì tạo thêm khoảng cách trong lòng nhau.