Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!

Trong ngày cưới, tôi đã bế vợ mình trên tay. Xe hoa dừng trước tổ ấm của hai đứa, đám bạn thân nhất quyết bắt tôi phải bế nàng ra khỏi xe và đưa vào nhà.
Khi ấy, nàng là cô dâu tròn trĩnh, e thẹn; còn tôi là chú rể khỏe mạnh, sung sức và ngập tràn hạnh phúc.
Nhưng đó đã là chuyện của mười năm trước. Những năm tháng sau này bình lặng như một ly nước trong: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và lao vào kiếm tiền. Khi của cải trong nhà ngày càng nhiều lên, tình cảm giữa hai chúng tôi lại dần nguội lạnh.
Vợ tôi là công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng rời nhà, và hầu như tối nào cũng về cùng lúc. Con trai chúng tôi học ở trường nội trú. Nhìn bề ngoài, cuộc hôn nhân ấy hạnh phúc đến mức nhiều người phải ganh tị. Nhưng bên trong, nó đã bắt đầu xáo trộn bởi những đổi thay không ai lường trước.
Rồi Dew bước vào cuộc đời tôi.
Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước ban công rộng lớn, Dew ôm tôi từ phía sau. Trái tim tôi một lần nữa chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Căn hộ ấy là nơi tôi mua cho Dew.
Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút phụ nữ nhất.” Câu nói đó bất ngờ làm tôi nhớ đến vợ mình. Ngày mới cưới, nàng từng bảo: “Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ phụ nữ.” Nghĩ đến lời ấy, tôi thoáng do dự. Tôi biết mình đang phản bội nàng, nhưng tôi lại không cưỡng nổi chính mình.
Tôi gỡ tay Dew ra và nói: “Em đi mua vài món đồ nội thất nhé. Anh còn chút việc ở công ty.” Tất nhiên nàng thất vọng, vì tôi đã hứa đi cùng nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ ly hôn xuất hiện trong tôi, dù trước đây điều đó dường như không thể.
Tôi hiểu rất khó mở lời với vợ. Dù nói nhẹ nhàng đến đâu, cô ấy chắc chắn vẫn sẽ tổn thương sâu sắc.
Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn, còn tôi ngồi trước màn hình tivi. Bữa tối thường xong sớm, rồi chúng tôi cùng xem tivi. Nếu không, tôi lại ngồi bên máy tính và mơ tưởng đến Dew. Đó là cách tôi thư giãn.
Một hôm, tôi nửa đùa nửa thật hỏi vợ: “Giả sử chúng ta ly hôn, em sẽ làm gì?” Cô ấy nhìn tôi rất lâu mà không nói. Rõ ràng trong suy nghĩ của cô ấy, ly hôn là điều xa vời. Tôi không hình dung được cô ấy sẽ phản ứng thế nào nếu biết tôi thật sự nghiêm túc.
Một lần vợ tôi đến phòng làm việc của tôi đúng lúc Dew vừa bước ra. Gần như tất cả nhân viên đều nhìn cô ấy bằng ánh mắt thương cảm, cố giấu một điều gì đó trong lời nói. Vợ tôi dường như cũng nghe được vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với họ, nhưng tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng.
Dew lại thúc giục: “Ninh, anh ly dị cô ấy đi. Rồi chúng ta sẽ sống cùng nhau.” Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm.
Tối ấy, khi vợ tôi dọn món cuối cùng lên bàn, tôi nắm tay cô ấy và nói: “Anh có điều muốn nói với em.” Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Tôi lại thấy nỗi đau trong mắt nàng. Đột nhiên tôi không biết phải bắt đầu thế nào. Nhưng cuối cùng tôi vẫn nói: “Anh muốn ly hôn.”
Cô ấy không tỏ ra quá kích động, chỉ khẽ hỏi: “Tại sao?” Tôi tránh trả lời và nói: “Anh nói thật đấy.” Chính câu trả lời ấy khiến cô giận dữ. Cô ném đôi đũa xuống và hét: “Anh không phải là đàn ông!”
Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện. Cô ấy khóc. Tôi biết cô ấy muốn hiểu chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân này. Nhưng tôi không thể cho cô ấy một câu trả lời thỏa đáng, bởi trái tim tôi đã nghiêng về Dew.
Trong cảm giác tội lỗi, tôi soạn đơn ly hôn, ghi rõ cô ấy sẽ có căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần công ty. Cô ấy nhìn lướt qua rồi xé nát tờ giấy. Tim tôi đau nhói. Người phụ nữ sống với tôi suốt mười năm bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng tôi không thể rút lại lời đã nói.
Cuối cùng, điều tôi chờ đợi cũng đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc ấy như liều thuốc an thần cho tôi, khiến ý định ly hôn đã dằn vặt suốt nhiều tuần càng trở nên rõ ràng hơn.
Một đêm, tôi về nhà muộn sau buổi tiệc khách hàng. Tôi thấy vợ đang cặm cụi viết ở bàn làm việc. Tôi nhanh chóng ngủ thiếp đi. Nửa đêm tỉnh giấc, tôi vẫn thấy cô ấy ngồi viết, rồi tôi lại trở mình ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, vợ đưa ra điều kiện ly hôn. Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng muốn có một tháng trước khi chính thức ly hôn. Trong một tháng ấy, chúng tôi phải sống bình thường. Lý do rất đơn giản: tháng sau con trai chúng tôi kết thúc kỳ nghỉ hè, và cô ấy không muốn nó chứng kiến cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Cô ấy đưa cho tôi bản thỏa thuận rồi hỏi: “Anh còn nhớ trong ngày cưới, anh đã đưa em vào phòng cô dâu như thế nào không?” Câu hỏi ấy làm sống lại trong tôi những kỷ niệm đẹp đẽ ngày xưa. Tôi gật đầu: “Anh còn nhớ.”
Cô ấy nói tiếp: “Khi đó anh đã bế em trên tay. Vì vậy, em có một yêu cầu: đến ngày chúng ta ly hôn, anh hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh. Từ nay đến hết tháng này, mỗi sáng anh phải bế em từ giường ngủ ra đến cửa nhà.” Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi nghĩ cô ấy chỉ muốn nhớ lại những ngày ngọt ngào và kết thúc cuộc hôn nhân một cách lãng mạn.
Tôi kể điều kiện ấy với Dew. Cô ấy cười lớn, cho đó là một yêu cầu ngu ngốc. “Dù cô ta có giở trò gì, cuối cùng vẫn phải ly hôn thôi,” Dew nói khinh bỉ. Lời ấy khiến tôi khó chịu.
Từ khi có ý định ly hôn, tôi và vợ hầu như không còn đụng chạm gì đến nhau. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy, sáng đầu tiên khi tôi bế cô ấy, cả hai đều lóng ngóng. Con trai chúng tôi vỗ tay chạy theo: “Cha đang ôm mẹ kìa!” Lời nói của con làm tim tôi nhói lên. Từ phòng ngủ qua phòng khách đến cửa ra vào, tôi bế cô ấy đi hơn mười mét. Cô ấy nhắm mắt và khẽ nói: “Chúng ta bắt đầu từ hôm nay, đừng nói gì với con nhé.” Tôi gật đầu, cảm thấy có điều gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống trước cửa. Cô ấy đứng chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.
Ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” tự nhiên hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi gần nhau đến mức tôi ngửi được mùi hương trên áo nàng. Tôi nhận ra đã lâu lắm rồi mình không nhìn kỹ người phụ nữ ấy. Vợ tôi không còn trẻ nữa; trên gương mặt nàng đã có vài nếp nhăn.
Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm: “Khu vườn ngoài kia đang bị xói mòn. Anh đi qua đó cẩn thận nhé.” Ngày thứ tư, khi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn là đôi vợ chồng mới cưới, và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay. Hình ảnh Dew bắt đầu mờ dần.
Ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn tôi vài điều nhỏ nhặt: chiếc áo sơ mi vừa ủi để ở đâu, tôi nên cẩn thận hơn khi nấu nướng. Tôi gật đầu. Cảm giác gần gũi giữa chúng tôi ngày càng mạnh hơn.
Tôi không kể với Dew về điều ấy. Tôi chỉ thấy bế vợ mình mỗi ngày càng dễ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó như trước.”
Một sáng, vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay mãi rồi thở dài: “Mấy cái váy của em đều rộng ra cả rồi.” Tôi định mỉm cười, nhưng bỗng hiểu ra: cô ấy đã gầy đi, nên tôi mới thấy việc bế nàng nhẹ hơn, chứ không phải tôi khỏe hơn. Nỗi cay đắng mà nàng chôn giấu trong lòng làm tôi đau đớn. Theo phản xạ, tôi đưa tay chạm nhẹ vào đầu cô ấy.
Đúng lúc đó, con trai chạy đến: “Cha ơi, đến giờ bế mẹ rồi.” Với nó, việc cha bế mẹ ra cửa mỗi sáng đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống. Vợ tôi ra hiệu cho con lại gần rồi ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.
Tôi ôm cô ấy, đi từ phòng ngủ qua phòng khách và hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi nhẹ nhàng, tự nhiên. Tôi ôm chặt nàng, như thể chúng tôi đang trở lại ngày cưới. Nhưng lòng tôi buồn vô hạn vì vợ đã gầy đi quá nhiều.
Đến ngày cuối cùng, tôi thấy mình gần như không thể bước đi khi bế cô ấy. Con trai đã đến trường. Vợ tôi nói: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em như thế cho đến khi chúng ta già.” Tôi siết cô ấy thật chặt: “Cả em và anh đều đã không nhận ra cuộc sống của chúng ta thiếu vắng quá nhiều sự gần gũi.”
Tôi lao ra xe thật nhanh, không kịp khóa cửa. Tôi sợ chỉ cần chậm một chút, mình sẽ đổi ý. Tôi đến gặp Dew. Khi cô ấy mở cửa, tôi nói: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật.”
Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi, rồi đưa tay sờ trán: “Anh không sốt chứ?” Tôi gỡ tay cô ấy ra: “Dew, anh xin lỗi. Anh sẽ không ly dị. Cuộc hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì chúng tôi quên mất giá trị của những điều nhỏ bé trong đời sống vợ chồng, chứ không phải vì chúng tôi hết yêu nhau. Từ ngày anh bế cô ấy về nhà, từ ngày cô ấy sinh cho anh một đứa con, anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy, anh xin lỗi em.”
Dew như bừng tỉnh. Cô ấy tát tôi một cái thật mạnh rồi đóng sầm cửa, khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang, lái xe đến công ty. Khi đi ngang tiệm hoa, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn ghi gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết: “Anh sẽ bế em ra vào mỗi sáng, cho đến khi chúng ta già.”