Vì sao cấm vận động viên uống thuốc kích thích?

Năm 1988, tại Thế vận hội ở Seoul, vận động viên điền kinh Canada B. Johnson tham gia nội dung chạy 100 m nam. Vì kết quả kiểm tra nước tiểu tại hiện trường cho thấy có thuốc kích thích, danh hiệu quán quân của anh bị tước bỏ. Ngoài ra, vận động viên này còn bị cấm thi đấu 2 năm.
Tôn chỉ của Thế vận hội là rèn luyện thể chất và tăng cường sức khỏe. Vì vậy, mọi hình thức mượn thuốc để nâng cao thành tích thi đấu đều trái với tôn chỉ ấy. Hơn nữa, dùng thuốc kích thích chắc chắn gây hại cho sức khỏe. Do đó, những loại thuốc này trở thành thuốc cấm trong Thế vận hội.
Thuốc cấm trong Thế vận hội có không dưới 100 loại, chủ yếu thuộc một số nhóm sau:
- Thuốc gây hưng phấn hệ thần kinh trung ương như cafein, lithalin, strychnin. Chúng có tác dụng kích thích thần kinh, làm tinh thần phấn chấn, con người tỉnh táo và giảm cảm giác mệt mỏi. Nhưng chúng cũng gây hậu quả không tốt như thần kinh dễ kích động, mất ngủ, choáng đầu, tim hồi hộp, huyết áp tăng cao và gây nghiện.
- Thuốc gây hưng phấn cơ bắp như sinsitimin, pintinsitimin, niwelin. Chúng có thể gây hưng phấn ở mức nhất định đối với cơ vận động, tăng cường lực co cơ. Nhưng các thuốc này cũng có tác dụng phụ như tim đập chậm, nôn nao, nôn ói, nổi mẩn da...
- Nhóm steroid đồng hóa: Có tác dụng thúc đẩy quá trình hấp thu và đào thải, tăng tổng hợp protein, tăng công năng nội tiết. Tuy nhiên, thuốc dễ dẫn đến phù thũng và tổn hại gan.
- Thuốc lợi tiểu: Có tác dụng tăng tiểu, giúp bài tiết nhanh các chất thải trong cơ thể; hoặc hỗ trợ loại bỏ nhanh các chất phát sinh trong vận động cơ bắp, có lợi cho việc nâng cao sức mạnh và sức chịu đựng. Ngoài ra, nhờ cơ chế lợi tiểu, loại thuốc này còn có thể giúp bài tiết nhanh những chất bị Thế vận hội cấm. Nhưng thuốc lợi tiểu cũng làm mất nhiều nước và muối, gây rối loạn cân bằng axit - kiềm trong cơ thể.
Để bảo đảm sức khỏe cho vận động viên, các Thế vận hội hiện đại đều có trung tâm kiểm nghiệm nhằm ngăn ngừa việc sử dụng thuốc kích thích.