Câu chuyện tình yêu #2

Một buổi sáng ở một bệnh viện nhỏ, có một ông cụ khoảng 80 tuổi đến gặp chúng tôi và nói rằng ông cần cắt chỉ vết thương ở ngón tay cái. Ông cho biết mình đang rất vội vì có một cuộc hẹn lúc 9 giờ.
Tôi mời ông ngồi và nhận thấy vết thương của ông hồi phục rất tốt. Hôm đó bệnh nhân rất đông, một số y tá lại nghỉ phép, nên tôi biết ông có thể sẽ trễ hẹn. Thấy ông cứ nhìn đồng hồ với vẻ kiên quyết, tôi quyết định xem vết thương cho ông trước.
Vết thương ở ngón tay ông đã lành. Tôi nhờ một bác sĩ khác mang dụng cụ cần thiết đến để cắt chỉ và băng lại. Trong lúc làm việc, tôi trò chuyện với ông. Tôi hỏi vì sao ông vội như vậy, có phải còn một cuộc hẹn với bác sĩ khác không.
Ông cụ nói không phải. Ông cần đến một bệnh viện tư để ăn sáng cùng vợ. Tôi hỏi thăm sức khỏe của bà. Ông kể rằng bà đã ở đó từ lâu vì mắc bệnh mất trí nhớ.
Khi băng xong vết thương cho ông, tôi hỏi:
– Có lẽ bà đang lo lắng vì ông đến muộn?
Ông nói rằng bà đã không còn nhận ra ông, cũng không biết ông là ai suốt sáu năm nay.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
– Ông vẫn đến bệnh viện mỗi sáng dù bà không biết ông là ai sao?
Ông cụ mỉm cười, vỗ nhẹ vào tay tôi rồi từ tốn đáp:
– Bà không biết tôi, nhưng tôi vẫn còn biết bà là ai.
Ông cụ rời đi. Tôi đứng lặng, cảm thấy người mình run lên và phải cố ngăn những giọt nước mắt đang dâng trong khóe mắt.
Bất chợt, tôi nghĩ: tình yêu chân thật không chỉ là vật chất, cũng không chỉ là sự lãng mạn. Đó là sự chấp nhận những gì đang có, đã có, sẽ có và cả những điều sẽ không bao giờ có. Và trong đời, tất cả chúng ta đều cần một tình yêu như thế.