Tại sao nói "Cây to rễ sâu"?

Đối với loài thực vật, rễ cây có ăn sâu thì lá mới dày, lá dày thì hoa mới nở rộ. Rễ của loài thực vật kiều mộc có thể cắm sâu dưới lòng đất từ 1-2 m. Cây bồ công anh sống nơi hoang dã, khi thân cao tới 20 cm thì rễ đã cắm sâu xuống hơn 1 m đất. Rễ cây cổ linh lăng sống ở sa mạc có thể sâu tới 12 m. Còn rễ cây bồ Pa-ácba ở châu Phi chui xuống những tầng đất sâu tới 30 m.
Rễ của thực vật không những cắm rất sâu mà còn lan rất rộng. Rễ rất nhiều, đồng thời diện tích bao phủ cũng tương đối lớn. Loài cây mạch đen sống ở Xibêri có tới 14.000 rễ nhỏ, chiếm 225 m2 đất. Trên các rễ nhỏ còn mọc khoảng 15 tỷ rễ tơ; nếu tính diện tích tiếp xúc của rễ tơ với đất thì phải đến 400 m2. Hệ thống rễ của cây gỗ cũng vô cùng lớn. Tổng diện tích của chúng vượt xa diện tích che phủ của lá và cành, thường gấp 5 đến 15 lần diện tích che phủ ấy.
Tất cả những rễ to, rễ con và rễ tơ đều giống như triệu triệu bàn tay nhỏ, nắm chặt lấy đất, giữ cho thân cây đứng vững trên mặt đất, đồng thời giúp đất khỏi bị nước cuốn trôi. Ngoài tác dụng giữ vững cây, chúng còn có nhiệm vụ tìm kiếm và hấp thụ chất dinh dưỡng để nuôi cây.
Rễ của thực vật bị thu hút bởi sức hút của Trái đất nên sinh trưởng trong đất, hiện tượng này gọi là tính hướng địa. Rễ còn có đặc tính mọc theo hướng nước ẩm, gọi là tính hướng thủy. Thực vật hút được nước và chất dinh dưỡng hoàn toàn nhờ vào các rễ tơ, hay rễ mao. Chúng không ngừng mở rộng, cắm sâu xuống lòng đất để tìm kiếm thức ăn và nước uống cho cây. Rễ tơ rất bé, dài nhất cũng chỉ 7-8 mm, nhưng số lượng lại rất nhiều. Người ta tính rằng trên 1 mm2 rễ, cây đậu Hà Lan có hơn 220 rễ tơ. Những chiếc rễ tơ này giống như các “máy bơm” nhỏ, không ngừng hút nước và dinh dưỡng từ trong lòng đất để cung cấp sự sống cho thân cây, cành, lá, hoa và quả.