Vì sao cây trên núi thấp hơn cây ở đồng bằng?

Trên núi cao, cây cối phong phú không kém gì ở đồng bằng. Nhưng nếu để ý, bạn sẽ thấy chúng thường không cao lớn, mà phần nhiều có dáng thấp, còi cọc hoặc khẳng khiu như những “chú lùn”. Nguyên nhân là dù thừa ánh sáng và gió, cây lại thiếu nhiều điều kiện cần thiết để phát triển mạnh.
Một là, ánh sáng Mặt Trời gồm bảy màu thành phần: đỏ, da cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Mỗi loại ánh sáng tác động khác nhau đến sự sinh trưởng của cây. Trong đó, ánh sáng đỏ ít gây trở ngại nhất, còn ánh sáng lam tím lại kìm hãm cây mạnh hơn. Nếu sống trong môi trường không có ánh sáng tím, cây sẽ vươn dài rất nhanh. Trên núi cao, không khí loãng, ít bụi và trong suốt hơn, nên tia tím và tia ngoại tím trong ánh sáng Mặt Trời ít bị hấp thụ. Chính chúng khống chế sự sinh trưởng của cây mạnh hơn nhiều so với ở đồng bằng.
Hai là, trên núi cao không khí loãng, đất thường mỏng, thậm chí có nơi không có lớp đất màu. Vì vậy, nước và chất dinh dưỡng rất dễ bị rửa trôi. Nhiệt độ ban đêm trên núi xuống rất thấp, ban ngày cũng thấp hơn đồng bằng, nên quá trình sinh trưởng của cây bị ảnh hưởng rõ rệt.
Ngoài ra, gió trên núi cao thường thổi mạnh hơn ở đồng bằng, khiến cây phải mọc nghiêng hoặc nằm rạp xuống. Nếu có dịp đi qua Hoàng Sơn ở An Huy, Trung Quốc, bạn sẽ thấy những cây tùng Hoàng Sơn nổi tiếng có thân thấp, uốn ngược chiều gió như đang chào đón khách, nên được gọi là “tùng đón khách”. Chính gió núi đã tạo nên dáng cây đặc biệt ấy.
Do tác động tổng hợp của những điều kiện trên, cây trên núi cao thường có dáng thấp hơn cây ở đồng bằng.