Chiếc đồng hồ có chim cúc cu

Tôi vừa cưới vợ chưa lâu, vậy mà đã nảy sinh ngay nhiều điều phải bận tâm. Trước khi lấy vợ, tôi thích cùng bạn bè vui chơi đến khuya trong câu lạc bộ hoặc ở quán ăn. Quanh chai rượu vang và mải mê câu chuyện, chúng tôi thường ngồi đến tận khuya, hiếm khi đi ngủ trước hai giờ sáng.
Bây giờ, vợ tôi đặt vấn đề rất căng: “Hoặc là em, hoặc là các bạn!” Thế là tôi đành chịu. Nhưng lần này sắp đến sinh nhật của Gô-sô, người bạn thân nhất của tôi. Thế nào tôi cũng phải đến dự. Chỉ có điều không thể đưa vợ đi cùng, vì tất cả đều là dân chưa vợ, chẳng lẽ tôi lại xuất hiện ở đó như một con quạ trắng.
Gô-sô bàn với tôi cách giải quyết: phải làm cho cô ấy phấn khởi trước đã.
– Nhưng làm thế nào?
– Cậu hãy mua tặng cô ấy một món quà thật thú vị.
Gô-sô dẫn tôi đến cửa hàng bán đồng hồ.
– Nhưng cô ấy có đồng hồ đeo tay rồi! – tôi phản đối.
– Thế đồng hồ có chim cúc cu cô ấy đã có chưa? Không trái tim phụ nữ nào chống lại được món quà này đâu. Con chim cúc cu ngay trong nhà mình. Rồi cậu sẽ thấy. Ta mua nhé!
Quả thật món quà ấy kỳ diệu.
Vợ tôi sung sướng reo lên: “Ôi, thật tuyệt!” Rồi cô ấy hôn lấy hôn để lên má tôi.
Chúng tôi treo chiếc đồng hồ ngay trong bếp. Con chim cúc cu cứ nửa tiếng lại hót một lần, đếm giờ rất chính xác.
Vợ tôi phấn khởi không tả xiết. Nhân lúc tình hình thuận lợi, tôi bèn nhắc đến chuyện Gô-sô.
– Em ạ, ngày mai là sinh nhật của Gô-sô. Chính hắn đã giúp anh chọn cho em món quà quý này đấy. Anh hy vọng em sẽ cho anh đến nhà bạn chơi ngày mai chứ?
– Tất nhiên rồi! – vợ tôi nói – Nhưng anh phải về nhà trước 12 giờ đêm nhé!
Thế là tôi vội chạy đến nhà Gô-sô báo tin mừng. Gô-sô có vẻ bực:
– Không thể có chuyện đó được! Cậu sẽ không về nhà trước 12 giờ đâu. Cứ để cô ấy ngủ trước, chắc cô ấy không biết lúc cậu về đâu.
– Thế còn cái đồng hồ cúc cu thì sao? Nó hót hai tiếng: cúc cu! cúc cu! Thế là tớ lộ tẩy ngay.
Gô-sô, người luôn biết cách gỡ mọi tình huống khó khăn, liền bày kế: nếu nó kêu hai tiếng cúc cu, cậu cứ kêu thêm mười tiếng nữa, thế là đúng mười hai giờ.
– Nhưng mình không biết kêu cúc cu.
– Cần phải luyện tập. Có luyện tập thì làm gì cũng được.
Thế là suốt ngày hôm đó, trong lúc vợ tôi còn đi các cửa hàng, tôi ở nhà ra sức tập hót cúc cu. Cuối cùng, tôi cũng kêu cúc cu được gần giống chiếc đồng hồ.
Tối hôm ấy, tôi yên tâm đến nhà Gô-sô dự sinh nhật. Mãi hai giờ khuya, bạn bè mới chở tôi về nhà.
Vợ tôi đang ngủ ngon lành. Tôi vừa kịp xỏ chân vào đôi dép mềm thì chiếc đồng hồ trong bếp cúc cu liền hai tiếng. Tôi tỉnh người ngay, lựa giọng cho đúng nhịp rồi hót một cách lành nghề thêm mười tiếng nữa. Tổng cộng là mười hai tiếng, đúng giờ vợ tôi đã hẹn. Tôi yên chí cởi quần áo ngoài, chui vào chăn ấm và ngủ thiếp đi như trẻ con.
Sáng hôm sau, vợ tôi có vẻ thiếu bình tĩnh:
– Con chim cúc cu trong đồng hồ hỏng rồi anh ạ, phải mang đến cửa hàng sửa chữa bảo hành ngay thôi.
Lúc đó, chiếc đồng hồ lại cúc cu tám lần. Tôi vội nói:
– Đồng hồ vẫn tốt như thường đấy chứ. Kim chẳng đang chỉ tám giờ là gì.
– Chẳng biết nó hỏng làm sao nữa. Đêm qua, nó hót hai lần báo cùng một giờ: một lần vào nửa đêm, một lần vào hai giờ sáng. Nhưng như vậy vẫn chưa hết. Lần thứ hai, sau khi cúc cu mười hai tiếng xong, nó còn ho ba lần, nấc ba lần, ngáp rất to, lại còn văng tục, rồi mới chui vào chăn ngủ ngáy ầm lên…
Sau lần ấy, tôi đành từ bỏ những thú vui của cánh chưa vợ. Bây giờ, tôi là một người chồng gương mẫu.