Cho nhau một nụ cười

Cho nhau một nụ cười – Kho truyện cổ tích

Tôi dắt xe ra đường. Mưa không cản được những cuộc hẹn cuối tuần. Cũng như mưa không cản được những cái đầu đang sắp nổ tung như tôi đang muốn ra ngoài cho dịu bớt. Tôi cảm thấy cuộc sống thật đáng chán khi cứ phải sống trong muôn vàn áp lực như thế này. Đã bao nhiêu ngày, một ngày, hai ngày, một tuần, hay một tháng, tôi sống trong cái cảm giác bực bội, điên đầu với mớ công việc chồng chất mà chưa giải quyết cái nào ổn thỏa; bất đồng ý kiến với bố mẹ; cãi nhau với con bạn thân...Linh tinh đủ thứ và muôn ngàn thứ vặt vãnh khác…

Tôi đạp xe qua từng con đường rồi dừng chân ở một quán nước nhỏ. Mưa đã nặng hạt hơn. Quán rất vắng. Tôi chọn một vị trí đối diện ra cửa kính. Ở đó, tôi có thể nhìn mưa và trầm ngâm một chút, tìm cho mình một khoảng yên lặng hiếm hoi trong muôn vàn khoảng xao động trong suốt thời gian qua. Anh phục vụ bước đến và nở một nụ cười với tôi. Tôi đáp lại anh bằng một nụ cười. Tuy gượng gạo nhưng tôi nghĩ đó là phép lịch sự tối thiểu mà tôi phải làm. Phải rồi, một nụ cười gượng gạo. Vì đã bao lâu rồi tôi không muốn cười. Tôi cũng chẳng nhớ nữa.

Mọi người bảo tôi là một kẻ bi quan và quan trọng hoá vấn đề. Chuyện đôi khi rất đơn giản, nhưng tôi vẫn nghĩ nó rất nghiêm trọng. “Dẫu hoàn cảnh hoàn cảnh mà tôi đối mặt có đến 90% là tia hy vọng thì tôi vẫn cứ nghĩ là nó chẳng có hy vọng nào”. Đó là nhận xét của đứa bạn thân. Nó là đứa hay làm tôi cười nhiều nhất, là đứa không bao giờ chịu thua khuôn mặt “lạnh tanh” của tôi. Thế mà lần này, nó đã nổi cáu với tôi. Nó bảo tôi cứ như thế không thấy mệt mỏi sao. Cứ phải lạnh tanh với người khác khi mình gặp khô khan thì mới thỏa lòng à. Nó bảo tôi là kẻ đáng chán, là đứa chỉ biết mình, nó bảo chắc tôi nghĩ trên đời này chỉ có một mình tôi mới gặp khô khan chắc. Nó đã chạm vào tự ái của tôi. Tôi đã quát lên với nó: “Mặc xác tao! Tao là thế đấy!”

Nghĩ tới đó tôi thấy mình vô duyên tệ. Phải. Tôi hay quan trọng hoá những khô khan của mình. Tôi luôn nghĩ tôi sẽ chẳng vượt qua được bất kì thứ gì. Vì tôi tự ti. Tôi hay thắc mắc tại sao ai nhìn tao mặt cũng tỉnh rụi như thế. Tôi ít khi nào bắt gặp họ cười với tôi. Bạn tôi bảo vì mày có cười với người ta đâu mà người ta cười với mày. Nó bảo tôi là con mặt lạnh như tiền. Cũng đúng! Tôi luôn chờ người ta cười với mình thì mới cười lại. Còn bình thường, dù là người quen biết, tôi cũng chỉ chào một câu rồi thôi. Khi gặp chuyện bực mình, tôi không thèm để ý người ta có cười với mình hay không, tôi vẫn lạnh tanh.

Lời bài hát “Hãy cho nhau một nụ cười” chợt văng vẳng bên tai tôi.

Tôi chợt nhận ra mọi người trong cuộc sống này đều có những nỗi buồn khác nhau. Nhưng người ta đều buồn bằng một kiểu như nhau. Liều thuốc đặc hiệu để chữa trị nỗi buồn là “nụ cười”. Nụ cười khiến cho người ta xích lại gần nhau hơn và dễ dàng vượt qua khô khan hơn. Nụ cười khiến người ta muốn giúp đỡ người khác… Dường như nhịp sống trôi quá nhanh khiến tôi choáng ngợp, khiến tôi quên mất cách lạc quan trước những khô khan dồn dập của cuộc sống, khiến tôi quên mất một chân lý đơn giản rằng: “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”. Vô vàn thứ hữu ích của nụ cười mang lại mà tôi quên mất bấy lâu.

Mưa đã tạnh bớt. Một người phụ nữ bước vào quán, dắt theo một đứa bé. Tôi bất chợt nở một nụ cười. Con bé cũng nhoẻn miệng đáp lại. Phải, tôi đã thấy dễ chịu hơn! Dễ chịu hơn rất nhiều. Một tin nhắn lọt vào máy tôi. Của thằng bạn thân hồi cấp 2. “Lâu rồi nhớ nụ cười của mày quá. Ngày mai đi uống nước nhé! “. Và đôi khi một nụ cười, dù chỉ là một icon, cũng khiến người ta cảm thấy đỡ mệt mỏi hơn.

Tôi phải đến nhà con bạn thân xin lỗi nó và cười với nó. Rồi tôi sẽ bắt đầu lại, giải quyết từng thứ một. Đương nhiên, bằng nụ cười.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Sẽ đến lúc

Sẽ đến lúc

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc một tâm hồn. Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau...
Tình yêu là cốc nước trắng

Tình yêu là cốc nước trắng

Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước. Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi: – Đố bạn, tình yêu là gì…...
Trở ngại

Trở ngại

Ngày xưa, có một vị vua muốn thử lòng dân nên cải trang thành thường dân, rời cung thành đi đến một con đường đông người qua lại.Ông đặt một tảng đá thật lớn chắn giữa đường. Không...
Những điều cha mẹ dặn con gái

Những điều cha mẹ dặn con gái

Cuộc sống là quá trình học cách chấp nhận, thích nghi và dung hòa với mọi điều xảy đến.Gia đình luôn là nơi yêu thương con vô điều kiện. Vì vậy, khi xa nhà, con hãy nhớ những điều...
Vở “kịch câm” và chai nước

Vở “kịch câm” và chai nước

Chiều xuống. Tôi chạy xe quanh trung tâm thành phố rồi dừng lại ở khoảng công viên nhỏ đối diện cổng chính nhà thờ Đức Bà. Tôi mua một trái dừa tươi, chậm rãi tận hưởng vị ngọt mát...
Bướm vàng

Bướm vàng

Từ khi còn rất nhỏ, ước mơ lớn nhất của tôi là được làm mẹ. Tôi luôn tự nhủ rằng sau này mình sẽ có bốn đứa con: hai trai, hai gái. Thật may, giấc mơ ấy đã trở thành sự thật. Tôi...
Nguồn động viên

Nguồn động viên

Một trong những câu chuyện thành công vĩ đại nhất trong lịch sử thường bắt đầu từ một lời động viên hoặc niềm tin bền bỉ của người yêu thương, người bạn đời hay một người bạn đáng...
Cuộc đời và những vòng tay

Cuộc đời và những vòng tay

Theo bạn, phần quan trọng nhất trên cơ thể con người là gì? Có lẽ mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau. Riêng với tôi, đó là vòng tay. Tôi sinh ra, lớn lên, trưởng thành và...
0.29822 sec| 875.891 kb